Báo chí nước ngoài: Trung Quốc đang đẩy mạnh quá trình mở rộng lãnh thổ

Thứ bảy, 07/08/2010, 05:47(GMT+7)


VIT – Trong bài phân tích mang tựa đề “Full steam ahead for China’s territorial ambitions”, Peter Hartcher, biên tập viên quốc tế của nhật báo Úc Sydney Morning Herald phân tích các yếu tố thúc đẩy tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc, đồng thời nêu bật thái độ coi thường phản ứng của các nước Đông Nam Á của nước này trong thời gian gần đây.

Bài báo mở đầu bằng cách trích dẫn một câu châm ngôn nổi tiếng của cố lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình kêu gọi đồng hương của mình “che giấu vẻ hào nhoáng để chờ thời”. Đó là cách đây hơn 20 năm. Giờ đây, dường như giới lãnh đạo Trung Quốc đã hoàn tất việc chờ thời. Tuy nhiên nếu Peter Hartcher đi lùi xa hơn một ít về quá khứ, Hartcher thể không nhắc đến bản chất của sự kiện và đó là  Trung Quốc luôn có những cuộc chiến tranh xung đột biên giới với tất cả các nước láng giềng như Ấn Độ, Liên Xô,… và không ngoại trừ cả với Việt Nam.

Nguyên nhân khiến Trung Quốc gây ra các cuộc chiến tranh biên giới không đơn giản chỉ là sự bùng phát về sức mạnh, mà nhiều khi là do sự yếu kém trong việc quản lý nhà nước, thiếu hụt triết lý về sự công bằng xã hội. Giới lãnh đạo Trung Quốc thường cho rằng bằng việc tạo ra các cuộc chiến tranh biên giới, một mặt giúp thanh lọc các thế lực chống đối nội tại, một mặt tạo ra sự kích động “tinh thần” đối với hơn một tỷ dân chúng để người dân quên đi những ngang trái trong lòng xã hội Trung Quốc.

Sau đây là nội dung bài viết của Peter Hartcher.

Với chủ trương định nghĩa lại một cách quyết đoán vị trí của mình trên thế giới, Trung Quốc đã đặt biển Biển Đông vào diện “quyền lợi quốc gia thiết yếu”, tức là nơi mà không ai khác có thể đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ – tương tự như Đài Loan và Tây Tạng. Trung Quốc đã vạch một đường màu đỏ trên bản đồ châu Á và thách thức bất cứ ai vượt qua. Điều này đã đẩy Trung Quốc vào thế xung đột trực tiếp với các đòi hỏi của năm nước láng giềng, và thách thức vai trò thống trị của Hải quân Mỹ trên vùng biển.

Đây là một cuộc khủng hoảng, nhưng là một cuộc khủng hoảng thầm lặng. Lý do chủ yếu là vì các nước bị đụng chạm đang phản ứng một cách dè dặt đầy lo âu trước người láng giềng đang vươn lên của họ.

Còn Hoa Kỳ thì sao? Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách Đông Á và Thái Bình Dương, Kurt Campbell, đã nói với nhật báo Úc Herald: “Tôi nghĩ rằng Mỹ và Trung Quốc có một cuộc đối thoại phong phú ở cấp nhà nước trên một loạt vấn đề. Trong bối cảnh bao quát đó, luôn luôn có các vấn đề mà Mỹ và Trung Quốc bất đồng với nhau, và chúng tôi hiểu rằng những khác biệt đó liên quan không chỉ đến vấn đề quyền của Đài Loan hoặc các vấn đề như Tây Tạng, nhưng cũng liên quan đến các vấn đề như biển Biển Đông.

“Chúng tôi (Hoa Kỳ) đã tìm cách hợp tác chặt chẽ để thiết lập một cuộc đối thoại, không chỉ với Trung Quốc mà với cả những bạn bè của chúng tôi ở Đông Nam Á. Chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi hoàn toàn ủng hộ tiến trình được thỏa thuận vào năm 2002 giữa Trung Quốc và các quốc gia Đông Nam Á nhằm giải quyết mọi vấn đề nổi cộm thông qua ngoại giao.

Bên cạnh đó, Diễn đàn an ninh khu vực ASEAN (ARF), có thêm Trung Quốc, Mỹ, Úc và một loạt các nước khác, họp lại tại Hà Nội ngày 23 tháng bảy. Biển Đông là một chủ đề nóng.

Tại sao Trung Quốc nhòm ngó Biển Đông? Bởi vì đó là điều cần phải làm, theo như lời một quan chức hàng đầu của hải quân Trung Quốc. Chuẩn Đô đốc ZhangHuaChen, Phó Tư lệnh Đông Hải Hạm đội, đã nói với nhật báo Singapore The Straits Times: “Với việc mở rộng quyền lợi kinh tế của Trung Quốc, lực lượng hải quân muốn bảo vệ tốt hơn các tuyến giao thông vận tải, và đảm bảo an toàn cho các tuyến hàng hải chủ chốt của mình.”

Walter Russell Mead, chuyên gia thuộc Hội đồng Đối ngoại (Council on Foreign Relations) không tán đồng : “Giải thích này rất nghèo nàn nếu xét đến những tham vọng thương mại của Trung Quốc; họ bảo vệ loại thương mại nào? Trung Quốc đang cần đến nguồn năng lượng và nguyên liệu từ khắp nơi trên thế giới.”

Trung Quốc đẩy mạnh tham vọng ở Biển Đông vì đã có khả năng làm việc này, theo XuGuangWu, một viên tướng Trung Quốc đã về hưu. Ông nói với nhật báo Hồng Kông South China Morning Post: “Sự vắng mặt lâu dài của Trung Quốc tại vùng biển đặc quyền kinh tế trong các thập kỷ qua là một điều bất thường trong lịch sử, và bây giờ mới bắt đầu trở lại hoạt động bình thường. Sở dĩ chúng tôi lặng yên trong việc tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng trong quá khứ, đó là vì hải quân của chúng tôi chưa đủ sức bảo vệ các khu kinh tế của mình, nhưng bây giờ thì hải quân đã có khả năng thực hiện nhiệm vụ.”

Vào lúc này, Trung Quốc nghĩ rằng họ có thể điềm nhiên thúc đẩy tham vọng lãnh thổ mà vẫn vô sự. Theo WangHanLing, một chuyên gia về các vấn đề hàng hải tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc “Trên thực tế, tranh chấp đã nẩy sinh từ khi dầu mỏ và các nguồn tài nguyên đại dương khác được phát hiện dưới quần đảo Điếu Ngư (mà Nhật Bản tuyên bố chủ quyền dưới tên gọi Senkaku) ở vùng biển Hoa Đông, và quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở khu vực biển Biển Đông trong thập niên 1970.

Vào thời đó, đã từng có suy nghĩ là các quốc gia Đông Nam Á có thể hình thành một mặt trận chung chống lại Trung Quốc, một khả năng “từng làm Bắc Kinh lo ngại”, theo lời ông Wang, nhưng mối quan ngại này ngày nay đã tan biến sau ba thập kỷ bất động từ phía các nước Đông Nam Á. “Chúng tôi thấy rằng bản thân các nước láng giềng còn tranh chấp lãnh thổ với nhau, và có lợi ích quốc gia để bảo vệ, cho nên khó mà xây dựng một mặt trận thống nhất chống lại Trung Quốc. Ngay cả khi họ thành công trong việc liên kết với nhau, thì họ vẫn không đủ mạnh để đánh bại Trung Quốc “.

Xác định Biển Đông là vùng quyền lợi quốc gia thiết thân là một trong nhiều động thái Bắc Kinh tiến hành trong năm nay để mở rộng phạm vi thống trị của Hải quân Trung Quốc. Đầu tiên, họ đã loan báo một chủ thuyết hải quân mới mang tính bành trướng. Cho đến nay, khu vực hoạt động của Hải quân Trung Quốc được giới hạn ở cái gọi là Chuỗi đảo thứ nhất, trải dài từ Nhật Bản đến Philippines. Nhưng bây giờ Bắc Kinh tuyên bố chính sách “phòng ngự viễn dương”, vươn tới Chuỗi đảo thứ hai, một khu vực trải dài và vươn ra mọi hưóng xuống đến tận đảo Guam, Indonesia và Úc.

Kế đến, Trung Quốc đã tung ra những chiến dịch tuần tra hung hãn hơn và những cuộc tập trận hải quân để bổ sung hiệu năng tác chiến cho học thuyết mới. Trong tháng tư 2010 chằng hạn, một hạm đội gồm 10 chiếc tàu đã vượt qua Chuỗi đảo thứ nhất, một cuộc diễn tập có quy mô chưa từng thấy đối với Trung Quốc.

Động thái thứ ba là Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh việc tăng cường năng lực cho hải quân, trong đó việc xây dựng một căn cứ tàu ngầm dưới mặt đất trên đảo Hải Nam, và một hàng không mẫu hạm chiến đấu, dự trù triển khai trong vài năm tới.

Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ, Đô đốc Robert Willard, cho biết trong tháng tư: “Đặc biệt đáng quan ngại là các yếu tố hiện đại hóa quân sự đó của Trung Quốc lại có dấu hiệu là nhằm thách thức quyền tự do hành động của chúng ta trong khu vực.”

Cao Phong ( theo SMH)

Tin biên dịch
———————————————
Híc! Thiên Sứ tôi đã biết trước từ lâu, có điều không nói ra vì tính “tế nhị và nhậy cảm” của vấn đề. Thật tội nghiệp.
Tham thì thâm. Phật đã bảo thầm rằng chớ có tham.

Bài này đã được đăng trong Bình luận. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.