BẾN MƠ

BẾN MƠ
Nguyễn Bính

Bến mơ thuyền đậu, dưới thuyền mơ.
Tôi đã mơ màng chuyện tóc tơ.
Bỏ dở khăn thêu, nàng lẳng lặng
Đến xem chàng nối mấy vần thơ.

Bỗng nàng sung sướng vỗ tay reo,
-Thi sĩ, chồng em, anh đáng yêu!
Những vận thơ anh huyền ảo quá!
Và thiêng liêng quá! Và cao siêu!

Chàng ngước nhìn nàng trong luyến ái:
-Mình ơi! mình nối hộ thơ, mình!
-Em chả nối thơ đâu đấy nhé!
Suốt đời em chỉ muốn hôn anh.

Một chiếc, một chiếc lại một chiếc,
Má chàng in có vạn đôi môi.
Chàng cười như nấc đi từng lúc:
– Anh lạy cô mình, anh xin thôi!

Cảm tác
BẾN MƠ
Thiên Sứ

Thuyền đâu còn đậu bến sông mơ.
Lặng tiếng nguyệt cầm bặt tiếng tơ.
Chỉ thấy trăng vàng buông sắc lạnh.
Dâng buồn đêm vắng nhạt tình thơ.
*
Còn đâu gió thổi suối ngàn reo.
Bên dáng thu xưa quyện ráng chiều.
Gieo tứ thơ yêu thơ mộng quá.
Trong hồn ngây ngất gió phiêu diêu.
*
Một thoáng thu về trong mắt ai.
Cũng nghiêng cánh hạc gợi duyên tình.
Chất đầy mơ mộng trong em nhé.
Ngại ngùng em nói chỉ yêu anh.
*
Lá rụng mùa thu bao nhiêu chiếc?
Trong chiều tàn tím ngắt đôi môi.
Ruột tằm như đứt đi từng khúc.
Mơ mộng xưa đành chỉ mộng thôi.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.