KHÔNG THỂ CÓ HAI LÝ THUYẾT THỐNG NHẤT.

 

Thuyết Âm Dương Ngũ hành nhân danh nền văn hiến Việt được cá nhân tôi và nhân danh cá nhân, xác định rằng: Chính là lý thuyết thống nhất mà những tri thức hàng đầu của nền văn minh nhân loại đang mơ ước. Trong số những anh em quan tâm gần gũi, có người đặt vấn đề;

Trong lịch sử tiến hóa đã chứng tỏ những lý thuyết khoa học chỉ đúng trong một giai đoạn phát triển của lịch sử nền văn minh. Nhưng sau đó nó lại bị những lý thuyết khoa học tiên tiến hơn bao trùm lên nó. Thí dụ như thuyết của Newton đúng ở những thế kỷ trước và trở thành một bộ phận của những lý thuyết khoa học trong giai đoạn hiện đại. Vậy thuyết ADNH có thể bị phủ định bởi những tri thức tiến hóa trong tương lai hay không?

Một cách đặt vấn đề hay và thông minh.

Nhưng điều này chỉ đúng trong quá trình tiến hóa của một nền văn minh, khi những nhận thức của con người trong quá trình tiến hóa hướng tới sự hoàn thiện của chân lý – bao hàm tính thiện và sự hoàn hảo (Chân – Thiện – Mỹ). Và vấn đề nêu trên – về sự phủ định lý thuyết thống nhất Âm Dương Ngũ hành trong quá trình tiến hóa – được đặt ra, vì nhận thức lịch sử tiến hóa của nền văn minh nhân loại hiện nay chỉ giới hạn – trở thành mặc định – trong hình thái lịch sử nhận thức được với quan niệm: bắt đầu từ thời đồ đá – khoảng 10. 000 năm, rồi đến đồ đồng, đồ sắt….và phát triển đến nền văn minh hiện nay. Tất nhiên, nền văn minh hiện nay tiếp tục tiến hóa trong tương lai và nó sẽ có sự tiếp thu những nhận thức mới trong lịch sử tiến hóa. Những giá tri tri thức mới sẽ lại tiếp tục bao trùm lên những nhận thức cũ hoặc phủ định…cho đến khi nó đạt được chân lý tuyệt đối là lý thuyết thống nhất; hoặc chỉ có thể tiệm cận chân lý tuyệt đối, nhưng không phải tuyệt đối.

Vấn đề là :

“Không thể có hai lý thuyết thống nhất” – cho dù nó xuất hiện ở nền văn minh nào, thậm chí nói một cách hình ảnh: từ một nền văn minh ngoài Địa cầu.

Chính từ tiêu chí, hoặc tiền đề (“tiền” có dấu huyền)  này, tôi xác định rằng: không thể có sự phủ định của một thuyết nào đó bao trùm lên thuyết ADNH, mà chỉ có thể bổ sung cho nó mà thôi. Để chứng minh điều này, tôi phải viện dẫn đến “Nghịch lý Cantor” – mặc dù nghịch lý này chưa được “khoa học công nhận”.

Nghịch lý Cantor phát biểu rằng:

1/ Mọi tập hợp đều có một tập hợp lớn hơn hàm chứa nó.

2/ Có một tập hợp bao trùm lên tất cả mọi tập hợp.

Chính vế hai làm nên Nghịch lý Cantor. Nghịch lý toán học mới nhất này, do anh Thế Trung đưa lên diễn đàn vài năm trước và Lý học đã thẩm định: Đây chính là điều kiện xác định một lý thuyết thống nhất – chính là thuyết Âm Dương Ngũ hành. Ngược lại, sự vượt trội của thuyết ADNH lại thẩm định tính chân lý của Nghịch lý Cantor với hệ thống phân loại theo Ngũ hành của nó và nó thừa nhận Nghịch lý Cantor là một bước phát triển đầu tiên trong tri thức nền văn minh hiện đại tiến tới cấu thành một lý thuyết thống nhất. Bởi vì, tính chất của mọi tập hợp đều có một tập hợp lớn hơn nó đã được ứng dụng trong hệ thống phân loại theo Ngũ hành của thuyết ADNH.

Nghịch lý Cantor chính là lý thuyết tiền đề cho một hệ thống phân loại thành các tập hợp. Tất nhiên – nói một cách hình ảnh – thì nếu quả thực có một nền văn minh ngoài Địa cầu tìm ra một lý thuyết thống nhất thì nó vẫn phải qua bước phân loại mọi hiện tượng và sự tương tác giữa mọi hiện tượng trong vũ trụ. Tất nhiên điều đó có nghĩa rằng: Chân lý của tất cả mọi sự kiện vận động và tương tác trong vũ trụ này chỉ có một và sự tiến hóa của các nền văn minh – kể cả ngoài Địa cầu – đều không thể sai khác. Chân lý chỉ có một mà thôi! 

Tất nhiên, về mặt lý thuyết thì ở từng hệ quy chiếu khác nhau – (trong những tập hợp khác nhau) – sẽ phản ánh nhân thức khác nhau và những mô tả thực tế riêng phần. Đây chính là điều mà văn hóa truyền thống Việt gọi là “các cõi khác nhau”. Nhưng với một lý thuyết thống nhất các quy luật vũ trụ, thì những tập hợp riêng phần này – (Tức “các cõi” trong văn hóa truyền thống Việt) – phải nằm trong một tập hợp lớn hơn nó – theo “Nghịch lý Cantor”. Nói một cách hình ảnh theo văn hóa truyền thống Việt: dù là cõi trời, cõi Phật, cõi Địa Ngục, cõi trần gian (Gồm toàn bộ nền văn minh nhân loại, bây giờ và trong tương lai), cõi súc sinh….vv.. thì đều phải nằm trong một tập hợp bao trùm lên tất cả mọi tập hợp trong vũ trụ. Hay nói cách khác: Đó chính là lý thuyết thống nhất. Và đó mới được gọi là Lý thuyết thống nhất.

Tiêu chí khoa học phát biểu rằng: Một lý thuyết thống nhất phải giải thích được các hiện tượng tôn giáo và tâm linh. Bài viết này là một chứng minh bổ sung cho vấn đề xác định thuyết ADNH, nhân danh nền văn hiến Việt chính là lý thuyết thống nhất khi mô tả tất cả các cõi trong vũ trụ này – liên quan đến tôn giáo và tâm linh, đều nằm trong tập hợp của nó.

Cái tập hợp bào trùm lên tất cả mọi tập hợp theo Nghịch lý Cantor mô tả trên lý thuyết, chính là Thái Cực trên thực tế của thuyết ADNH.

Đó là lý do để không thể có hai lý thuyết thống nhất phủ định lẫn nhau. Bởi vì không thể có hai tập hợp riêng rẽ mà không có một tập hợp lớn hơn bao trùm lên nó. Lý thuyết thống nhất chỉ có một mà thôi, dù cho nó xuất hiện một ở trái Đất, một ở hành tinh khác thì nó phải hoàn toàn giống nhau về nội dung căn bản và cách mô tả khác nhau mà thôi.

Bởi vậy, nền văn minh nhân loại hiện nay, nếu tiếp tục phát triển thì nó phải công nhận thuyết ADNH chính là lý thuyết thống nhất. Cho dù nó không muốn, hoặc không thể công nhận ngay bây giờ.

===========

PS: Lịch sử tiến hóa sẽ xác định nòng nọc phải trở thành Cóc và về với cội nguồn đích thực của nó.

 

Đăng tải tại Các Đề Tài Khác | Để lại phản hồi

CHÂN LÝ VÀ NHẬN THỨC

Thiên Sứ, on 30 Jul 2014 – 23:35, said:

Hôm nay, chúng tôi đã có phiên bản photocoppi bài báo tiếng Trung Hoa của tờ Quang Minh Nhật Báo xác định các học giả Trung Hoa thừa nhận kinh Dịch và thuyết ADNH không phải của nền văn minh Hán. Họ cũng xác định rằng: “Nền văn minh Lạc Việt là chủ thể xã hội và văn minh của miền nam Dương tử từ trước thế kỷ thứ III BC”.

Đồng thời chúng tôi cũng nhận được VCD quay lại toàn bộ buổi tọa đàm “Cội nguồn văn minh Đông phương” ngày 21. 6 . Giáp Ngọ Việt lịch. Trong đó giáo sư Trần Đình Hiếu nói rõ là ngày 23. 4. 2014 chính Tân Hoa Xã công khai xác định điều này (Hôm nọ chúng tôi nhớ nhầm là 21. 4).

Quote

Tuy nhiên, tôi công khai xác định rằng: Việc các học giả Trung Quốc và tiếng nói chính thức của nhà nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa là Tân Hoa Xã – thừa nhận “thuyết ADNH và kinh Dịch không thuộc nền văn minh Hán ” – thì cũng chỉ là chứng nhân cho luận điểm của tôi và nó không liên quan gì đến bản chất hệ thống luận cứ của tôi minh chứng Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến.

 

Điều đó có nghĩa rằng: Trong quá trình tiến hóa của nền văn minh, sự khám phá chân lý cần được con người nhận thức bằng chính những khả năng của mình, chứ không phải dựa vào sự công nhận của một thực thể nào đó. Do đó, tôi cần khẳng định một lần nữa rõ hơn rằng: Trong sự trình bày hệ thống những luận cứ của tôi – minh chứng Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, cội nguồn của nền văn minh Đông phương – sẽ không bao giờ coi sự thừa nhận của các học giả Trung Quốc, như là một yếu tố cấu thành trong hệ thống luận cứ của tôi, nếu như sự thừa nhận đó không có chứng lý thuyết phục.

Điều này cũng tương tự như: có rất nhiều học giả, nhà nghiên cứu cùng quan điểm Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến. Nhưng luận cứ của họ không phải là của tôi. Tất cả mọi người đều nhận thấy rằng: Phương pháp chứng minh của tôi hoàn toàn độc lập và không lệ thuộc vào bất cứ một lối mòn tư duy nào. Bởi vậy, nếu nó sai thì các học giả có thể chỉ thẳng vào cái sai trong hệ thống luận cứ của tôi để phản biện.

Một tiêu chí khoa học đã phát biểu rằng:

 

Quote

Một giả thuyết, hoặc một lý thuyết khoa học bị coi là sai, nếu người ta có thể chỉ ra một mắt xích bất hợp lý trong chuỗi hệ thống những luận cứ của nó, mà nó không thể biện minh được.

 

Sự phát hiện của giáo sư Trần Đình Hiếu trong buổi tọa đàm “Cội nguồn văn minh Đông phương” , với tôi chỉ có tác dụng giảm bớt những sự phản biện ngớ ngẩn của những kẻ lười tư duy, nên hoài nghi và không đủ khả năng thẩm định tính chân lý.

Cá nhân tôi không có tranh giành với các học giả Trung Quốc về cội nguồn đích thực của nền văn minh Đông phương để giành phần thắng, nên không cần phải được họ thừa nhận hay không thừa nhận. Tôi chứng minh cho một chân lý, chứ không phải giành hơn thua với các học giả Trung Hoa. Tôi cũng không nhằm mục đích đạt được một thứ danh vọng cho tôi, khi mục đích của việc minh chứng Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến và là cội nguồn đích thực của văn minh Đông phương không hề đơn giản như đi tìm “Hạt của Chúa” và “sự sống trên sao Hỏa”.

Vấn đề tìm “Hạt của Chúa’ và “sự sống trên sao Hỏa” là điển hình của một thứ tư duy đơn giản được thể nghiệm bằng phương tiện kỹ thuật phức tạp. Đó là cái thứ mà người ta hay gọi là “khoa học công nhận”. Nếu Nasa nhìn thấy một đám vi sinh vật lúc nhúc trong một kẹt đá trên sao Hỏa thì gọi là “có sự sống trên sao Hỏa”; không nhìn thấy thì bảo không. Rõ ràng là một thứ tư duy trực quan đơn giản, được thể nghiệm bằng những phương tiện kỹ thuật tiên tiến. Lý học Đông phương, nhân danh lý thuyết thống nhất, có cội nguồn văn hiến Việt xác định ngay từ đầu” “Không có Hạt của Chúa” và “không có sự sống trên sao Hỏa”. Với thứ tư duy của một cơ quan khoa học quốc tế hàng đầu là Nasa và cơ quan khoa học châu Âu CERN, cho thấy tính sơ khai của nền văn minh hiện đại, so với tính siêu việt của nền văn minh Đông phương.

 

Chứng minh Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến là mục đích của tôi, nhưng nó sẽ không dừng lại ở việc xây một tượng đài để tôn vinh một thời huy hoàng của Việt tộc. Mà còn là xác định thuyết Âm Dương Ngũ hành chính là lý thuyết thống nhất mà nhân loại đang mơ ước.

Để xác định thuyết Âm Dương Ngũ hành chính là lý thuyết thống nhất, cần những trí huệ thực sự sáng suốt của các nhà khoa học hàng đầu đã đặt vấn đề về lý thuyết thống nhất, có thể trong số đó, không có học giả người Trung Hoa.

Đương nhiên Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến và lý thuyết thống nhất vũ trụ là mối liên hệ nhân quả không thể tách rời.

==============

PS: Xin đừng hỏi bà bán xôi về tầm quan trọng của “ba định luật Newton”, cho dù bà ấy có thể học hết PTTH.

Đăng tải tại Các Đề Tài Khác | Để lại phản hồi

CỘI NGUỒN VĂN MINH ĐÔNG PHƯƠNG – Tiếp theo

– Tiếp theo

Trong ba tiêu chí mà tôi trình bày tại buổi tọa đàm “Cội nguồn văn minh Đông phương” thì tiêu chí thứ nhất phát biểu rằng :

1/ Lịch sử hình thành và phát triển của hệ thống lý thuyết, được xác định thuộc về một nền văn minh nào thì nó phải có tính liên hệ hợp lý trong lịch sử phát triển của nền văn minh đó.

Đây chính là một tiêu chí chủ yếu hiện nay, nhưng không phải duy nhất, xác định rằng: Nền văn minh Hán không thể là chủ nhân của Kinh Dịch và thuyết ADNH. Và “có thể” các nhà nghiên cứu Trung Hoa cảm nhận được nội hàm của tiêu chí này và nhận thấy mối liên hệ lịch sử hình thành kinh Dịch và thuyết ADNH trong sự mô tả của các bản văn chữ Hán với lịch sử của nền văn minh Hán, hoàn toàn bất hợp lý, nên họ phải thừa nhận tính khách quan của vấn đề: Kinh Dịch và thuyết ADNH không thuộc về nền văn minh Hán.
Sở dĩ tôi dùng từ “có thể” vì bản thân tôi chưa chính thức tìm hiểu tài liệu mà giáo sư Trần Đình Hiếu trình bày. Nhưng tôi tin tài liệu này là hoàn toàn xác thực. Bởi tính tất yếu khách quan của các bản văn chữ Hán của vấn đề, nên sớm hay muộn thì chính các nhà nghiên cứu Trung Hoa sẽ phải thừa nhận điều này, có điều cụ thể nó diễn biến thế nào mà thôi. Cho nên hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, tôi thường khẳng định: Tôi sẵn sàng sang tận Bắc Kinh chứng minh kinh Dịch và thuyết ADNH là của nền văn minh Việt, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương Tử. Không chỉ với giới nghiên cứu Trung Hoa, ngay cả họ kết hợp với viện Hàn lâm khoa học Hoa Kỳ, tôi cũng sẵn sàng trình bày hệ thống luận cứ của tôi và trả lời vì sao không thể có “Hạt của Chúa” và không thể có sự sống trên sao Hỏa – nếu ngài Obama quan tâm – để Hoa Kỳ đỡ tốn kém trong những mục đích nghiên cứu vô bổ. Điều này tôi cũng đã công khai trên diễn đàn từ rất lâu.
Mối liên hệ bất hợp lý giữa lịch sử văn minh Hán và sự hình thành Kinh Dịch và thuyết ADNH mô tả trong các bản văn chữ Hán, đã được tôi trình bày rất kỹ trong cuốn sách đã xuất bản từ 2001 là “Tìm về cội nguồn Kinh Dịch” (Nxb Đại học Quốc gia. Tái bản lần 2: Nxb VHTT 2002). Cuốn sách sẽ được tôi biên tập lại và tái bản ngay từ diễn đàn này, cho đến khi có một nhà xuất bản chấp thuận tái bản cuốn sách này. Ngay trong cuốn “Tìm về cội nguồn kinh Dịch”, tôi đã đề cập đến một nền văn minh toàn cầu và thuyết ADNH chính là lý  thuyết thống nhất vũ trụ.
Qua các tiêu chí khoa học cho một lý thuyết (giả thuyết) khoa học để chứng minh cho luận điểm của mình về Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thới huy hoàng ở miền nam sông Dương Tử, cho thấy:
Tôi hoàn toàn độc lập với phương pháp chứng minh của riêng tôi. Nó không lệ thuộc vào bất cứ một hiện tượng, sự kiện và vấn đề nào xảy ra trong quá trình phát triển của hướng nghiên cứu này. Do đó, sự kiện các nhà nghiên cứu Trung Hoa thừa nhận kinh Dịch và thuyết ADNH không thuộc về văn minh Hán, chỉ là chứng nhân trực quan làm giảm bớt những hoài nghi của thế nhân với luận điểm minh chứng Việt sử là cội nguồn văn minh Đông phương mà thôi. Tất nhiên, sự hoài nghi và phản bác không có chứng lý của họ là do thói quen của lối mòn tư duy, chỉ nhìn nhận vấn đề qua hiện tượng trực quan và không đủ khả năng để thẩm định một hệ thống luận cứ mà tôi trình bày. Cũng như họ đã từng phản bác không có chứng lý nhà nghiên cứu Khánh Hoài Đỗ Văn Xuyền khi ông phục hồi hệ thống chữ Việt cổ.
Nhưng vấn đề không dừng lại ở đây. Sự quyết định cội nguồn văn minh Đông phương thuộc về văn minh Lạc Việt chính là ở tiêu chí thứ 2 và thứ 3. Đây chính là yếu tố để xác định rằng: Chỉ có nền văn minh Lạc Việt là chủ nhân đích thực của thuyết ADNH, không thể có một nền văn minh cổ xưa nào trong lịch sử văn minh nhân loại nhận thức được, có thể phục hồi được học thuyết cổ xưa này của nhân loại – mà nhà tiên tri Vanga đã nói tới. Tất nhiên, nó cũng không thuộc về Hàn quốc và Nhật Bản.
Nhưng chính nền văn hóa truyền thống Nhật và Hàn quốc cũng đang có ý định cho rằng kinh Dịch và thuyết ADNH thuộc về nền văn hóa của họ, lại là chứng nhân cho thấy rằng: Nền văn minh Lạc Việt, một thời huy hoàng ở miến nam sông Dương tử chính là chủ nhân đích thực của nền văn minh Đông phương huyền vĩ. Đang sừng sững thách đố tri thức của nền văn minh hiện đại. Khi nền văn minh này sụp đổ vào thế kỷ thứ III BC, những tộc Việt đã di tản sang những vùng đất và hình thành các quốc gia hiện nay, nên họ còn giữ được một cách không có hệ thống những di sản của nền văn minh này. Hiện tượng này lại là một minh chứng sắc sảo cho luận điểm của tôi về phương diện lịch sử về những dấu ấn của nền văn minh Việt trong những di sản văn hóa truyền thống ở các quốc gia hiện đại liên quan, mà tôi đã trình bày trong sách đã xuất bản và trên diễn đàn này.
Hai tiêu chí này phát biểu rằng:

2/ Nền văn minh được coi là chủ nhân của một học thuyết phải chứng tỏ được nền tảng tri thức đã tạo dựng nên hệ thống lý thuyết thuộc về nền văn minh đó.

3/ Tính hợp lý, nhất quán và hoàn chính trong nội dung hệ thống lý thuyết và không có mâu thuẫn trong nội hàm cấu trúc của hệ thống lý thuyết đó.

Với tiêu chí 2 thì Hàn Quốc và Nhật Bản có thể sử dụng những di sản trong văn hóa truyền thống để chứng tỏ những dấu ấn của thuyết ADNH, bát quái – (cờ Hàn Quốc đầy đủ AD và Bát quái) – để chứng minh Kinh Dịch và học thuyết này thuộc về họ. Nhưng điều đó chỉ là những di sản thể hiện dấu ấn có tính hiện tượng. Nhưng vấn đề còn là ở tiêu chí thứ 3. Và tiêu chí này còn được bổ sung để thẩm định bởi một tiêu chí khoa học cho một lý thuyết hoặc một giả thuyết) khoa học. mà tôi đã trình bày nhiều lần trên diễn đàn và sách đã xuất bản. Tiêu chí này phát biểu rằng:

Một lý thuyết, hay một giả thuyết khoa học chỉ được coi là đúng khi nó giải thích một cách hợp lý hầu hết những vấn đề liên quan đến nó, có tính hệ thống, nhất quán, hoàn chỉnh, tính quy luật, tính khách quan và khả năng tiên tri.

 Đáp ứng được tất cả những tiêu chí này chỉ có nền văn minh Việt với cấu trúc nguyên lý căn để qua mô hình biểu kiến “Hậu Thiên Lạc Việt phối Hà Đồ”.
Tính hợp lý của nguyên lý căn để “Hậu thiên Lạc Việt phối Hà Đồ” bao trùm lên mọi vấn đề, mọi lĩnh vực liên quan đến thuyết ADNH và bát quái (Kinh Dịch), thỏa mãn tất cả những yếu tố cần trong tiêu chí khoa học là chuẩn mực để thẩm định một lý thuyết nhân danh khoa học. Nếu không có một chân lý đích thực đằng sau nguyên lý căn để này thì không thể có tính hợp lý bao trùm cả không gian và thời gian vũ trụ như vậy được.
Và không chỉ giới hạn với tính hợp lý toàn diện trong thuyết ADNH – nhân danh nền văn hiến Việt – nguyên lý này đã chứng tỏ sự bao trùm lên mọi lĩnh vực của tri thức khoa học hiện đại (“Không có Hạt của Chúa”; “Không có sự sống ngoài Địa cầu” (sao Hỏa là một ví dụ); thẩm định thuyết Vonfram, nghịch lý Cantor….vv…Cũng không chỉ dừng ở đây, ngay cả các vấn đề quan hệ xã hội, cuộc sống con người và cả những vấn đề tâm linh, tín ngưỡng tôn giáo…vv…
Thuyết Âm Dương Ngũ hành, nhân danh nền văn hiến Việt, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương Tử, chính là Lý thuyết thống nhất mà nhân loại đang tìm kiếm.

Đăng tải tại Các Đề Tài Khác | Để lại phản hồi

CỘI NGUỒN VĂN MINH ĐÔNG PHƯƠNG

Bài viết này nối tiếp loạt bài trong topic “Chuyện nguồn gốc Kinh Dịch, phải chăng đây là sáng tạo của người Việt”. Topic này là một chủ đề từ 5 năm trước.

http://diendan.lyhocdongphuong.org.vn/bai-viet/6234-chuyen-nguon-goc-kinh-dich-phai-chang-day-la-sang-tao-cua-nguoi-viet/page-2#entry235242

Lúc ấy, coi “Kinh Dịch” là của người Việt cứ như chuyện trên trời. Cả thế giới này tất nhiên là cả người Trung Quốc, đều cho rằng kinh Dịch và thuyết Âm Dương Ngũ hành là của nền văn minh Hán tộc. Chỉ riêng cái “ấn tượng vĩ đại” kéo dài hơn 2000 năm về mặt thời gian và phổ biến trên toàn thế giới về “Kinh Dịch” là của văn minh Hán về mặt không gian, đã là một khó khăn đầu tiên để phủ nhận nó.

Cá nhân tôi vẫn kiên trì với phương pháp của riêng mình khi nhận thức được tính chân lý đã xác định rằng: Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, chính là cội nguồn của nền văn minh Đông phương và là chủ thế của nền tảng trí thức thuộc nền văn minh này. Đó chính là Bát quái và thuyết Âm Dương Ngũ hành. Vượt xa hơn cả điều này, tôi xác định và chứng minh rằng: Thuyết Âm Dương Ngũ hành chính là Lý thuyết thống nhất mà nhân loại đang mơ ước.

Tri thức khoa học không lệ thuộc vào số đông. Cho nên tôi thực sự không quan tâm lắm đến việc có ai ủng hộ tôi không. Cái tôi cần là có ai chia sẻ với tôi vì sự hiểu biết những gì tôi trình bày không. Một trong những thuận lợi lớn nhất, là cho đến ngày hôm nay, trong cuộc tọa đàm “Cội nguồn văn minh Đông phương”, ngày 25. 7. 2014 tại hội trường Bộ Khoa học Công nghệ, giáo sư Trần Đình Hiếu công bố một thông tin: Các nhà nghiên cứu của chính nền văn minh Trung Hoa xác nhận Kinh Dịch và thuyết Âm Dương Ngũ hành không thuộc về văn minh Hán.

Đấy là sự thuận lợi khách quan, mang tính chứng nhân cho những người có quan điểm thuyết Âm Dương Ngũ hành và kinh Dịch thuộc về Việt tộc, trong đó có tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa mọi chuyện đã kết thúc.

Vấn đề còn lại là: Kinh Dịch và thuyết ADNH thuộc về nền văn minh nào , khi cả Hàn Quốc và Nhật Bản đều cho rằng nó thuộc về một nền văn hóa của họ.

Với tôi, Nhật Bản không có những chứng cứ lịch sử và khả năng phục hồi những giá trị tri thức nội hàm của Kinh Dịch và thuyết Âm Dương Ngũ hành.

Hàn quốc chỉ thuận lợi hơn Nhật Bản về những chứng cứ lịch sử, nhưng họ cũng không có khả năng phục hồi lại những giá trị tri thức nội hàm của Kinh Dịch và thuyết Âm Dương Ngũ hành.

Đây chính là một trong ba tiêu chí mà tôi đã trình bày trong cuộc tọa đàm “Cội nguồn kinh Dịch” do báo Tiasang tổ chức ngày 25. 7. 2014, tại hội trường Bộ khoa học Công nghệ. Tiêu chí này phát biểu rằng:

Một nền văn minh được coi là chủ nhân của một học thuyết phải chứng tỏ là nền tảng tri thức của nền văn minh đã tạo nên học thuyết đó.

Những di sản còn lại của Hàn Quốc và Nhật Bản không đủ điều kiện để phục hồi một cách hoàn chỉnh những giá trị tri thức trong cấu trúc nội hàm của thuyết Âm Dương Ngũ hành và Kinh Dịch. Mặc dù, có thể họ có những di sản mô tả một cách chính xác những hiện tượng liên quan. Thí dụ như: Từ những di sản của nền văn hóa truyền thống Nhật có tư liệu về “Lạc thư cửu tinh đồ”, sự vận đông của ngũ tinh trong Thái Dương hệ liên quan đến Địa cầu làm nên Hà Đồ…Hoặc Hàn Quốc vẫn dùng đồ hình “lưỡng nghi Việt” làm biêu tượng quốc gia….Tất cả những sự kiện này của hai nền văn hóa Nhật Hàn, chỉ là những chứng cứ di sản lịch sử của một học thuyết còn tồn tại, nhưng nó không phải là yếu tố quyết định phục hồi một học thuyết. Mặc dù nó có thể góp phần mang tính chứng lý trong việc mô tả một học thuyết (Như “Lạc thư cửu tinh đồ”; Sự vận động của ngũ tinh làm nền Hà Đồ của Nhật Bản…).

Khả năng phục hồi hoàn chỉnh thuyết Âm Dương Ngũ hành và kinh Dịch với sự xác định nó chính là lý thuyết thống nhất phải thuộc về nền văn hiến Việt tộc với Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miến nam sống Dương tử. Bởi vì, mặc dù tan nát với thời gian, nhưng chỉ cần những di sản còn lại trong văn hóa truyền thống Việt cũng đủ để phục hồi những giá trị đích thức của thuyết ADNH và kinh Dịch.

Mối liên hệ nhân quả của sự phục hồi học thuyết này chính là sự xác định Việt sử 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử.

=========================

PS: Cách đây vài ngày, trong lúc chia sẻ với vài người bạn, tôi xác định rằng: “Tôi chẳng dây dưa gì đến chính trị, chính em. Tất cả mọi nghiên cứu của tôi nhân danh khoa học”. Một người nói với tôi: “Nhưng anh đang làm một việc có ảnh hường lớn đến chính trị”. Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe câu này. Bởi vậy, tôi cần công khai lên đây luận điểm của tôi:

Tất cả mọi sự kiện trên thế gian này và cả trong vũ trụ đều có ảnh hướng lẫn nhau. Một trận sóng thần ở Nhật Bản, một siêu bão đánh vào Hoa Kỳ đều ảnh hưởng chính trị. Nhưng trận bão và sóng thần không có mục đích chính trị. Nó hoàn toàn khách quan. Và đương nhiên với tính ảnh hưởng lẫn nhau thì chính trị cũng tác động và ảnh hường rất lớn đến sự phát triển khoa học. Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngài Lê Duẫn đã xác định:

“Khoa học phục vụ chính trị chính là sự phát triển của những tri thức khoa học, kỹ thuật trong một chế độ chính trị, sẽ chứng minh tính ưu việt của chế độ chính trị đó”. Tôi không nhớ nguyên văn. Nhưng chắc cũng không sai lắm với nội dung câu nói của ngài Lê Duẩn.

Bởi vậy, cái tư duy “khoa học ảnh hưởng chính trị” cần xem lại xem nó ảnh hưởng kiểu gì?

Đăng tải tại Các Đề Tài Khác | Để lại phản hồi

KẾT THÚC TỌA ĐÀM

Câu cuối cùng trong buổi tọa đàm của tôi là: Tri thức của cả thế giới này từ thuyết lượng tử, lý thuyết Dây cho đến mọi công thức Toán học cao siêu đều bắt đầu từ một khái niệm quy ước rất mơ hồ. Đó chính là khái niệm “điểm”. Cho một quả cầu tròn tuyệt đối, đặt trên một mặt phẳng tuyệt đối. Về lý thuyết toán nó sẽ tiếp xúc với nhau tại một điểm. Từ điểm tiếp xúc có tính quy ước này là khởi đầu những bài toán liên quan đến nó. Nhưng ai có thể chỉ ra điểm đó thực tế như thế nào?
Bản thân con người và tất cả những sinh vật với mọi vật thể trên thế gian – Từ hạt vật chất nhỏ nhất đến các thiên hà khổng lồ, nếu đưa vào mô hình toán học thì toàn là những điểm và tất cả đều mơ hồ.
Ở đây, tôi muốn nói thêm rằng:
Chúng ta đang sống trong một thế giới quy ước. Kể cả Phật pháp.
Bởi vậy, Đức Phật nói: Trong cả một chặng đường thuyết pháp của ta, ta chưa nói câu nào.
Và Đức Phật cũng nói: Những điều ta nói chỉ như nắm lá trên bàn tay của ta. Còn chân lý như lá trong rừng Kỳ Đà sau lưng ta.

Đăng tải tại Các Đề Tài Khác | Để lại phản hồi