Giáo sư Trịnh Sinh và quan điểm phủ nhận lịch sử văn hiến Việt

Bài thứ hai

Kính thưa quí vị quan tâm.
Tôi xin được minh chứng sai lầm trong toàn bộ bài bài viết của giáo sư Trịnh Sinh và những ý của báo Lao Động liên quan đến bài viết về thời Hùng Vương – thuộc giai đoạn cổ sử Việt – theo đúng tiêu chí khoa học. Sự minh chứng này sẽ là một thí dụ nữa làm sáng tỏ chân lý: Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến.
Tôi sẽ không bỏ sót và không cắt trích – vốn là thủ đoạn biện luận – trong tranh cãi giành phần thắng. Mà tôi lần lượt trích dẫn, phân tích từng đoạn, cũng như tổng hợp toàn bộ ý, và chủ để của bài viết, không bỏ sót đoạn nào của bài viết. Theo đúng quan niệm:
Người quân tử tranh luận để cầu tìm chân lý. Kẻ tiếu nhân tranh luận để giành hơn thua.
Cảm ơn sự quan tâm của quí vị:
Kính thưa quí vị.
Trong phần chép lại bài viết trên, tôi không thể chép được cái rìu đồng là ảnh minh họa vì lý do kỹ thuật. Nhưng phần chú thích phia dưới đã nói lên nội dung của nó. Quí vị nào cần tham khảo hình này xin theo đường linh mà anh Trần Phương ghi ở bài trên.
Kính thưa quí vị:
Bài báo viết ngay từ đoạn giới thiệu:

Nội dung trích dẫn
“Thời Hùng Vương: Từ tâm thức đến lịch sử

Lao Động số 73 Ngày 03/04/2009 Cập nhật: 8:05 AM, 03/04/2009
(LĐ) – Thành tựu nghiên cứu của nhiều ngành khoa học dần dần đã làm sáng tỏ một thời đại sáng giá của dân tộc: Thời của các vua Hùng. Thời đó có thật và với những chứng tích khảo cổ học, đã cho thấy bức tranh kinh tế – xã hội thời này có khi còn văn minh hơn những gì mà truyền thuyết nói đến. Trong vài chục năm gần đây, với những phát hiện về văn hoá Đông Sơn, các nhà khoa học mới có thể dựng nên bức tranh toàn thể về thời đại Hùng Vương dựa vào chứng cớ vật chất khai quật được trong lòng đất”.

Ngay từ lời giới thiệu của ban biên tập báo Lao Động – đây là đoạn mà toàn bộ ban biên tập của báo này phải chịu trách nhiệm về nội dung -thì chúng ta sẽ thấy được sự lập lờ của lời giới thiệu này. Họ làm như phải có những “các nhà khoa học mới có thể dựng nên bức tranh toàn thể về thời đại Hùng Vương dựa vào chứng cớ vật chất khai quật được trong lòng đất”.
Xin lỗi ban biên tập Báo Lao Động – khi chưa hề có khái niệm “nhà khoa học” trong tiếng Việt thì dân tộc Việt đã ghi trong chính sử – cụ thể là “Đại Việt sử ký toàn thư” về một thời đại Hùng Vương là cội nguồn dân tộc Việt. Dân tộc Việt trong truyền thống lịch sử của mình đã coi đó là điều đương nhiên và không cần phải chứng minh. Hiến pháp nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam trước 1992 cũng ghi nhận trong lời nói đầu rằng:
“Dân tộc Việt Nam trải hơn 4000 năm lịch sử”. Sau này – khi chỉnh sửa lại lời nói đầu – vẫn ghi: “Dân tộc Việt Nam trải mấy ngàn năm lịch sử”. Còn những ai có kiến thức phổ thông về lịch sử từ những bà bán ve chai lông vịt, những kẻ bần cùng – nhưng sống trên đất Việt đều mang trong tâm thức về một dân tộc Việt lập quốc từ Thời Hùng Vương dựng nước. Chính từ tâm thức này trong truyền thống văn hóa Việt mà bài báo trên đã dùng khái niệm đó để đặt làm tựa bài báo “Thời Hùng Vương: Từ tâm thức đến lịch sử”. Nếu không có tâm thức về một thời đại Hùng Vương trải gần 5000 năm văn hiến trong dân tộc Việt thì họ không có cơ sở để đặt từ này trong tựa của bài báo. Tâm thức ấy đã được dân tộc Việt trân trọng lưu truyền trong hơn 1000 năm đô hộ tàn bạo của đế quốc Hán và được thừa nhận trong chính sử khi dân tộc Việt hưng quốc.
Nhưng chính cái gọi là “Hầu hết những nhà khoa học trong nước” đã xét lại và phủ nhận tâm thức truyền thống và lịch sử Việt. Bởi vậy, thực sự – ít nhất là cá nhân tôi – không cần đến các nhà khoa học trong cái đám hầu hết đó “dựng nên bức tranh toàn thể về thời đại Hùng Vương dựa vào chứng cớ vật chất khai quật được trong lòng đất” mà nội dung của nó lại là: “Thời Hùng Vương thực chất chỉ là liên minh 15 bộ lạc” với những người dân “ở trần đóng khố”. Bởi vậy, ngay từ cái tựa – mà ban biên tập báo Lao Đông đặt tên, hoặc do chính ông Trịnh Sinh đặt đã là một sự khập khiễng và mâu thuẫn. Không có vấn đề “Từ Tâm thức đến lịch sử” về thời Hùng Vương về cả hình thức lẫn nội dung của câu này.
Về hình thức thì tâm thức không làm nên lịch sử đã tồn tại một cách khách quan trong quá khứ. Con người hiện tại không thể tưởng tượng ra một quá khứ lịch sử và rồi chứng minh nó tồn tại khách quan, nếu như nó không tồn tại trên thực tế. Như vậy, ngay từ cái tựa, đã cho thấy một tư duy rất chủ quan của giáo sư Trịnh Sinh hoặc của ban biên tập báo Lao Động. Đã vậy, họ còn trơ tráo viết rằng:
“Thời đó có thật và với những chứng tích khảo cổ học, đã cho thấy bức tranh kinh tế – xã hội thời này có khi còn văn minh hơn những gì mà truyền thuyết nói đến”.
Tất cả dân tộc Việt Nam và cả những người nước ngoài nghiên cứu cổ sử Việt đều biết một thực tế rằng: Truyền thuyết và chính sử Việt ghi nhận: Nước Văn Lang – cội nguồn lịch sử của dân tộc Việt – có biên giới Bắc giáp Động Đình Hồ, nam giáp Hồ Tôn, tây giáp Ba Thục và Đông giáp Đông Hải, lập quốc vào năm 2879 trước CN – Năm Nhâm Tuất thứ 7 hội Ngọ – và là một quốc gia văn hiến.
Như nước Đại Việt ta thuở trước.
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu.
Bình Ngô Đại cáo – một thiên cổ hùng văn từ 500 năm trước, đã xác định như vậy.
Trong khi đó, ngay bây giờ – tất cả các nhà khoa học xã hội và nhân văn của cả cái thế giới văn minh này – còn chưa định nghĩa được thế nào là khái niệm “văn hóa” – thì việc coi những gì mà cái cộng đồng khoa học trong nước phủ nhận nền văn hiến Việt “có khi còn văn minh hơn những gì mà truyền thuyết nói đến”, chỉ là sự là sự ngông ngạo láo xược, nhằm bôi nhọ dân tộc Việt, khi họ cho rằng: “Thời Hùng Vương chỉ là một liên minh 15 bộ lạc” với những người dân “Ở trần đóng khố”.
Điều này thể hiện ngay trong nội dung bài viết của giáo sư Trịnh Sinh.
Bởi vậy, việc cho rằng: “các nhà khoa học mới có thể dựng nên bức tranh toàn thể về thời đại Hùng Vương dựa vào chứng cớ vật chất khai quật được trong lòng đất” chỉ là sự tôn vinh trơ trẽn.
Còn tiếp.

Bài này đã được đăng trong Các Đề Tài Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.