Chuyên mục lưu trữ: Thơ Thiên Sứ

Nét buồn chân mây

Trăng xưa đã vỡ màu hoang dại Để áng phù vân đọng nét buồn Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Cóc

Cậu trời ai cũng gọi bằng ông. Chuyện kể ngàn năm giống Lạc Hồng. Một thuở Thiên đình từng đánh trống. Trần gian muôn kiếp gọi mưa giông. Xênh xanh cung Quế thăm bà Nguyệt. Chễm trệ trống đồng ngó … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Tìm trong kỷ niệm

Ta về giữa cõi vô thường Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa. Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Mùa thu chết (2)

Nhớ người năm cũ dáng thon thon. Núi rừng ru mãi giấc mộng con. Mơ vàng tan giữa mùa thu chết. Thạch Thảo hoa buồn sắc héo hon? * Chiều về cho nhạt môi son. Hắt hiu cánh gió xoá … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Nửa vần thơ rơi

Hương xưa cuốn vội theo cành gió.. Để lại mây ngàn nỗi bơ vơ. Mênh mông sóng nước, trăng hờ hững  Bến cũ đìu hiu chẳng khách chờ…. * Người đi rơi nửa vần thơ…. Thu vàng hiu hắt, gió … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi