Chuyên mục lưu trữ: Thơ Thiên Sứ

Giọt sầu trăng cũ

Ngàn thu buồn mãi cuộc bể dâu.. Mà kiếp nhân sinh thoắt vó câu… Ta về tìm giữa vô thường cũ… Chỉ thấy trăng xưa lã chã sầu… * Dấu xưa đây, người xưa đâu? Cho trăng thề trả giọt … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Tự cảm

Nợ tình úa ..bóng hình hài Suối tình đã chắn ,tang cài chiều thu Rừng thu chết giữa mây mù Hồn thu lạnh ngắt âm u thấm mầu….. Trăm Hoa Mai Nợ trần ghi một hình ai. Suối xưa vẫn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Chuyện tình Trương Chi

Một chiều xưa, trăng nước chưa thành thơ… Trầm trầm không gian mới rung đường tơ.. Vương vấn heo may hoa yến mong chờ… Ôi tiếng cầm ca…Thu đến bao giờ? Văn Cao Thu xưa trăng nước ngẩn ngơ… Không … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Dấu xưa (2)

Tôi nhìn ngọn gió phiêu du. Nhìn thu rơi tận mịt mù xa xôi. Xưa ru tình ấm bên người Dấu xưa còn chiếc lá rơi lạnh lùng……. Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Vương Chiêu Quân (2)

Nhạn Môn quan – Nhạn Môn quan. Thiên thu ly hận bao giờ tan? Cánh nhạn lạc bầy nơi viễn xứ. Mỹ nhân sầu cảm ánh trăng tàn Gió lạnh ru hồn người lữ thứ Chiều rơi ôm tận sầu nhân gian Gót hài năm cũ rêu phong … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi