Chuyên mục lưu trữ: Thơ Thiên Sứ

Quăng hết sầu bi vào lãng nhách

Chí Phò Mù tịt văn chương đỡ cái sầu. Ở đời chớ cậy có nhiều râu! Gặp may, rượu rót tơi bời mộng Vô phúc, dừa rơi choáng váng đầu.  Vào quán dại gì mời viễn khách, Giữa rừng càng … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Lạc Việt độn toán

Ngày mai thế chiến chẳng thấy đâu? Ngàn sao vẫn rụng lạnh mái đầu. Con thuyền nhân thế trôi muôn nẻo. Bể khổ trần gian … một giọt sầu. Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Trăng

Thăm thẳm huyền môn nép góc trời Từ trong huyễn ảo ngắm sao rơi. Quảng Hàn chợt lạnh tình duyên cũ. Hậu Nghệ buông cung chuyện đã rồi. Ngàn thu vương vấn cùng non nước. Vạn nẻo mây bay nhạt … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Vương vấn sương thu

Thu buồn vương vấn ngọn cây. Tình thu phai úa, nét gầy mảnh mai. Triền sông, nghe gió thở dài  Trời thu trong ánh mắt ai một mầu Triền sông đấy! Bóng người đâu? Sắt se bông cỏ dầu dầu … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Liêu trai

Em như lãng đãng khói sương Ảo huyền trong cõi vô thường liêu trai. Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi