Quăng hết sầu bi vào lãng nhách

Chí Phò

Mù tịt văn chương đỡ cái sầu.
Ở đời chớ cậy có nhiều râu!
Gặp may, rượu rót tơi bời mộng
Vô phúc, dừa rơi choáng váng đầu. 
Vào quán dại gì mời viễn khách,
Giữa rừng càng muốn chén cao lâu.
Còn tiền, gặp gỡ toàn tri kỷ,
Tiền hết, thôi thì bể với dâu!

HOẠ

Dốt đặc cán mai vẫn cứ sầu.
Sầu đâu riêng chỉ đấng mày râu.
Thất tình, nhẵn túi sầu thiên cổ.
Lên voi, xuống chó thẹn bể dâu.
Ba chìm bẩy nổi, sầu thân thế.
Tứ cố vô thân, nhức cái đầu.
Quăng hết sầu thương vào lãng nhách.
Lang thang bên suối, xách cần câu.

Sư Thiến
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.