Trăng

Thăm thẳm huyền môn nép góc trời
Từ trong huyễn ảo ngắm sao rơi.

Quảng Hàn chợt lạnh tình duyên cũ.
Hậu Nghệ buông cung chuyện đã rồi.
Ngàn thu vương vấn cùng non nước.
Vạn nẻo mây bay nhạt chuyện đời.
Toả khắp Ngân hà soi đêm lạnh.
Một vùng trăng nước, sóng chơi vơi.

Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.