Nửa vần thơ rơi

Hương xưa cuốn vội theo cành gió..
Để lại mây ngàn nỗi bơ vơ.

Mênh mông sóng nước, trăng hờ hững 
Bến cũ đìu hiu chẳng khách chờ….

*
Người đi rơi nửa vần thơ….
Thu vàng hiu hắt, gió ngơ ngẩn buồn….
Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.