VỀ ĐÂU

Thiên Sứ

Trăng chơi vơi.
Nước chơi vơi.
Mênh mang trên sóng, dưới mây trời.
Về đâu một chiếc thuyền trôi lững lờ.
Cánh nhạn bơ vơ
Mây trôi hững hờ.
Bốn phương se lạnh.
Tình nhạt đường tơ.
Ngàn thu trước chẳng mong chờ.
Khói sương hiu hắt, duyên thơ lỡ làng ….

Tự họa

VỀ ĐÂU

Trăng ngà lả lơi
Hồn thu chơi vơi
Vàng rơi se sắt phủ bên trời.
Trong không gian tím bên đời mộng mơ.
Men tỏa hồn thơ.
Mây nước mong chờ…
Trong tình cô quạnh
Sóng dậy đường tơ
Cầu Ô Thước nối duyên thơ
Ngàn thu Chức Nữ vẫn chờ Ngưu lang…
*

Họa

VỀ ĐÂU
Laviedt
Trăng đơn côi
Biển đơn côi
Duyên tình ai nỡ sẻ làm đôi
Cho thuyền không bến buông trôi giữa dòng
Sương gió tha hương
Ai buông hững hờ
Càn khôn buốt lạnh
Mây trời chơ vơ
Kiếp sau có hẹn mong chờ
Tiếng xưa réo rắt, duyên thơ mơ màng.
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.