ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

Gió nghiêng chiều say.
Ngập ngừng mây bay
Mang mang hương nắng
Vương tà áo bay.
Nón nghiêng che nắng hạ say.
Em mang áo trắng trời mây nhạt nhoà.
Mát trời nắng hạ.
Che khuất mù sa.
Vấn vương vạt áo quê nhà.
Chao nghiêng cánh gió mượt mà thinh không…

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.