TÌM LẠI MÙA XUÂN

Thiên Sứ

Cảm tác thơ Song Hoàng
Bâng khuâng Xuân cũ biết tìm đâu.
Năm ngoái, hoa cười nhắc nỗi đau.
Mưa bụi giăng mờ cay ngấn lệ.
Trầu không vôi thắm nhạt hương cau.
Lẻ loi cánh bướm bên hoa khóc.
Thao thức trăng khuya hạt móc sầu.
Rêu phủ dấu xưa tình khắc khoải
Ngậm ngùi mây nước lạnh chân cầu.
TÌM LẠI MÙA XUÂN
BÍCH HOÀNG

Tim người, người biết ở nơi đâu?
Còn lại âm thầm một nỗi đau
Bấc lụi,dầu hao tràn lệ nến
Canh chầy trăng khuyết tủi hoa cau !
Lả lơi nguyệt lạnh mơn làn tóc
Thổn thức sao khuya đếm hạt sầu…
Xuân đã đi qua không trở lại
Đời ta chỉ có một xuân đầu!

TÌM LẠI MÙA XUÂN
THI HOÀNG họa

Ờ, mà tuổi trẻ biết tìm đâu?
Chẳng lẽ ngày đêm mải miết đau?
Con bướm lượn hoài trong khóm cúc
Gió xuân đùa mãi những tàu cau
Chung cùng người cũ bao niềm nhớ
Riêng chỉ mình ta một nỗi sầu
Mỗi Tết mỗi xuân tình mỗi trẻ
Ô hay! Nước vẫn chảy qua cầu.
 

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.