THĂM PHƯỢNG HOÀNG LÂU Ở KIM LĂNG

Thiên Sứ

Phượng hoàng lâu.
Phượng hoàng lâu.

Chim phượng bay rồi còn thấy đâu?
Hiu hắt cô lâu.
Bóng soi đáy nước sông sâu ngậm ngùi.
Hồng trần gió dập mây vùi.
Cung Ngô xưa đã mấy tầng cỏ hoa.
Một thời mũ mãng chói loà.
Cân đai lộng lẫy nay thành cổ khâu.
Huy hoàng triều Tấn nay đâu?
Mênh mông miên sầu.
Núi cao mấy ngọn khuất bầu trời xanh.
Sông chắn ngang thành.
Mây che vầng nhật 
Một trời sầu lấp kinh thành Trường An.

LÊN ĐÀI PHƯỢNG HOÀNG Ở KIM LĂNG
Khương Hữu Dụng dịch.
Đài Phượng Hoàng cao, phượng đến chơi, 
Phượng đi, đài vắng, dải sông trôi ! 
Cung Ngô hoa cỏ che đường lối, 
Đời Tấn cân đai hoá núi đồi. 
Ba ngọn thanh sơn, trời khuất nửa, 
Một vùng Bạch Lộ nước chia đôi. 
Chỉ vì mây nổi che vầng nhật, 
Chẳng thấy Trường An não dạ người.

ĐĂNG KIM LĂNG PHỤNG HOÀNG ĐÀI
Lý Bạch
Phụng Hoàng đài thượng phụng hoàng du, 
Phụng khứ đài không giang tự lưu. 
Ngô cung hoa thảo mai u kính, 
Tấn đại y quan thành cổ khâu. 
Tam Sơn bán lạc thanh thiên ngoại, 
Nhị Thuỷ trung phân Bạch Lộ châu. 
Tổng vị phù vân năng tế nhật, 
Trường An bất kiến sử nhân sầu

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.