ĐÊM TRĂNG ĐI TRÊN SÔNG

Cảm tác thơ Lý Bạch

Xác xơ Hải thụ bên sông.
Lá rơi hiu hắt, gió mênh mông buồn.
Lên thuyền trong ánh trăng suông.
Trời thu nâng gió cánh buồm lướt trôi.
Bâng khuâng trăng, nước, mây, trời…
Xa xa núi thẳm bồi hồi trôi theo.
Sông Ngân bằn bặt trăng treo.
Rừng khuya cô tịch trong hiu hắt sầu.
Mang mang ca vọng rừng sâu. 
Ấy người hái củ ấu sầu miên ca:

“Ngạn khúc mê hậu phố 
Sa minh hám tiền châu”
Mênh mông sông nước giang đầu. 
Nhớ người chạnh nỗi ưu sầu biệt ly.

Thiên Sứ

ĐÊM TRĂNG ĐI TRÊN SÔNG

Thơ Lý Bạch
Phan Lang dịch

Gió trên sông thổi nhè nhẹ 
Mùa thu những cây hải thụ xác xơ 
Lên thuyền trong đêm trong sáng 
Treo chiếu lên để thuyền nhẹ đi 
Trăng theo núi xanh di chuyển 
Nước cùng trời cũng di chuyển theo 
Giải ngân hà bằn bặt trên cao 
Chỉ cảm thấy rừng mây lặng lẽ 
Trông hướng về mênh mông 
Theo sông thuyền đi dằng dặc 
Buồn nhiều vì hoa cỏ đã tàn 
Lại nghe được những bài ca của người hái củ ấu: 
“Ngạn khúc mê hậu phố” 
“Sa minh nhìn xuống tiền châu” 
Nhớ anh nhưng không gặp được 
Ở xa làm tăng thêm nỗi buồn biệt ly.

NGUYỆT DA GIANG HÀNH 
Phiêu phiêu giang phong khởi 
Tiêu táp hải thụ thu 
Đăng lô mỹ thanh dạ 
Quải tịch di khinh chu 
Nguyệt tùy bích sơn chuyển 
Thủy hợp thanh thiên lưu 
Diểu như tinh hà thượng 
Đán giác vân lâm u 
Quy lộ phương hạo hạo 
Tồ xuyên khứ du du 
Đồ bi huệ thảo yết 
Phúc thính lăng ca sầu 
Ngạn khúc mê hậu phố 
Sa minh hám tiền châu 
Hoài quân bất khả kiến 
Lưu viễn tăng ly ưu.

Nguyên văn đầu đề bài thơ:
Nguyệt Dạ Giang Hành ký Thôi Viên Ngoại Tông Chi
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.