KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC

Rưng rưng ngấn lệ dâng sầu.

Mờ mờ nhân ảnh, phai mầu nước mây.

Một trời sầu thảm ngất ngây.

Giọt sương mai chất ngất đầy yêu thương.

Buông cay đắng xuống vô thường.

Một sông trôi giữa đoạn trường Thiên Thai.

Mi sầu ngây ngất hồn ai.

Gửi buồn thăm thẳm chiều dài thiên thu.

Mắt môi xưa, ngậm lời ru

Người đi …đi mãi….mịt mù gió sương.

*

Người về lạc cõi yêu thương.

Bơ vơ giọt nắng buồn vương mi sầu.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.