GIỜ HOÀNG ĐẠO

Ông bạn già của Thiên Sứ tôi thao thao bất tuyệt bình về cái hay của thi ca bình dân. Ông bước tới, bước lui, quay trước quay sau. Lúc thì dừng lại ra dáng trầm tư cho hồn thơ ngấm vào cơ thể, lúc thì ngẩng cao đầu mắt như dõi theo một tứ thơ bay bổng…Mặc cho Thiên Sứ tôi – thính giả duy nhất – ngồi nhăn nhó nhấp nhổm. Bỗng nhà phê bình nhìn vào tôi ngạc nhiên hỏi
– Sao vậy? Bộ tôi nhận xét không đúng hả?
– Không! Ông bình rất hay! Nhưng….tôi đau bụng wá! Á!..
– Oh! Thế ông cứ việc đi qua sân, quẹo trái là phòng WC đấy. Xong vào đây nghe tôi bình đoạn này hay lắm!
– Cảm ơn ông quan tâm! Thôi để tôi ngồi nghe chút nữa. Còn 45 phút nữa mới tới giờ Hoàng Đạo ông ạ.

Bài này đã được đăng trong Thiên Sứ cười. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.