GỬI THỊ NGỰ THÔI.

Đêm sương suối Uyển vượn kêu sầu.
Muốn về cố quốc thấy thuyền đâu?
Cô nhạn lạc bầy ven Nam Hải.
Tiễn người suối Bắc trải mấy thâu?
Cao nhân khó ngủ Trần Phồn tháp .
Lữ khách chẳng lên Tạ Diễn lâu.
Nhớ quê cách trở bao mùa lá.
Buồn vương theo gió trải miên sầu.

Thiên Sứ

GUI THỊ NGỰ THÔI
Phan Lang dịch
Đêm sương suối Uyển vượn kêu sầu 
Thuyền neo đất cũ rất xa xôi 
Nhạn bay nam hải thương thân thế 
Suối hướng về xưa đất bắc trôi 
Ngã lưng tri kỷ đem giường xuống 
Du khách khó lên Tạ Diễu lầu 
Miền ấy chia tay mùa lá rụng 
Tản lạc vào thu khuất núi sâu.

KÝ THÔI THỊ NGỰ
Lý Bạch
Uyển khê sương dạ thính viên sầu, 
Khứ quốc trường vi bất hệ chu. 
Độc liên nhất nhạn phi nam hải, 
Khước tiển song khê giải bắc lưu. 
Cao nhân lũ giải Trần Phồn tháp, 
Quá khách nan đăng Tạ Diễu lâu. 
Thử xứ biệt ly đồng lạc diệp, 
Minh triêu phân tán Kính Đình thu.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.