Vương Chiêu Quân

Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình đem xuống tuyền đài chưa tan

Chuyện tìnhTrương Chi

Đường quan ải, trùng trùng điệp điệp..
Hận Quân vương cho thiếp xa chàng.
Kiếp này, duyên nợ bẽ bàng
Trướng hoa ôm hận, đèn chong tỏ mờ.
Nợ tình duyên tự ngàn xưa…
Trời ơi! Sao nỡ nắng mưa ngập lòng.
Tràng An – Điện cũ nhớ mong .
Chiêu Quân đành nỡ dứt lòng ra đi.
Nhạn Môn Quan .
………………………….Lệ tràn mi
Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.