VẮNG BÓNG

Mành liễu ru buồn sóng nước xanh
Còn đâu tóc gió thổi mong manh
Tôi về đây kéo muôn thu lại.
Để giữ trong lòng giấc mộng xanh.
*
Giấc mộng xanh tàn theo lá bay.
Ngàn thu khắc khoải có ai hay.
Chiều buông cánh mỏi trời viễn xứ
Theo bước hải hồ chút cỏ may.
*
Chút cỏ may rầu chân lữ khách.
Níu người đi nhắc bóng quê xưa.
Đường trần gió mãi đưa hương cũ.
Để chất sầu miên ngập nắng mưa.
*
Tôi về trong kỷ niệm xưa
Tìm hương xưa giữa gió mưa ngập lòng.

Thiên Sứ

Buồn wá! Trên đường từ sân bay về qua hồ Hoàn Kiếm, tôi chợt nhìn thấy một mầu xanh ngập lòng. Tôi tự nhủ chiều nay phải đến bên hồ đậm màu xanh kỷ niệm để ghi lại khoảng khắc đẹp của nơi quê cũ. Nhưng thật khốn khổ cho tôi. Cái máy chụp hình lại hư nữa. Xong. Tôi làm thơ chay vậy.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.