TÌM HỨA SƠN NHÂN KHÔNG GẶP

Về nơi am cỏ người xưa.
Người đâu không thấy, gió đưa ngập ngừng.
Trước sân, rêu phủ mấy từng.
Xa xa mây khói, chập chùng non xanh.
Hồng trần gió bụi chẳng đành.
Tìm nơi núi biếc non xanh ru đời.
Thiên Thai một cõi xa vời.
Người xưa cưỡi hạc, mây trời phiêu du.
Mang mang sương khói mit mù.
Người đi để cả ngàn thu đợi chờ.

Thiên Sứ

TÌM HỨA SƠN NHÂN KHÔNG GẶP
Thơ Lý Bạch
Cao Bá Vũ dịch

Dừng chân truyền xá ngâm thơ
Tìm nơi cao ẩn ngẩn ngơ hướng nào
Xanh mờ khói phủ non cao
Trắng phau mây toả lối vào Thiên Thai
Sân rêu quanh quẩn đứng ngồi
Thảo am nào thấy bóng người vào ra
Dường như cỡi hạc chơi xa
Ngàn năm tiên mới ghé qua một lần.
TẦM HỨA SƠN NHÂN BẤT NGỘ
Ngã trâm truyền xá thi
Lai phỏng tiên nhân cư
Yên tĩnh mê cao tích
Vân lâm cách thái hư
Khuy đình đãn tiêu sách
Yû trượng kiến trù trừ
Ưng hoá liêu thiên hạc
Quy đương thiên tuế dư
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.