THU CŨ ĐI RỒI

Thôi còn đâu nữa một mùa thu.
Gió lặng giữa trời im tiếng ru.
Thạch thảo hoa xưa mầu héo hắt.
Cúc vàng năm cũ lạnh sương mù.
*
Gót hài lạc bước phiêu du.
Người đi đem cả mùa thu đi rồi….

MẦU TÍM THU ĐÂU
Chiều tím thu xưa nay đâu
Bên trời bảng lảng chất sầu hoàng hôn.
Bóng xưa một thoáng ru hồn.
Lá thu xưa rụng cô đơn giữa trời.
Dấu xưa phiêu lãng trong đời.
Còn đâu cánh gió lả lơi tóc buồn…
Chiều nay bảng lảng hoàng hôn.
Tôi ôm màu tím thu buồn năm xưa….

RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Tôi nhìn giọt nắng đong đưa.
Dấu hài đưa cả thu xưa đi rồi.
Để riêng tôi, một góc trời.
Riêng chiều buông tím mảnh đời đơn côi.

Đáng nhẽ ra, tôi mần những bài thơ này và đưa vào mục “Thiên Sứ mần thơ” trong diễn đàn Lyhocdongphuong.org.vn. Nhưng trong mục thi ca này của diễn đàn có một bài thơ tuyệt kỹ đang hiện diện do hội viên moonlover đưa lên. Tôi tự thây mình sẽ rất vô duyên nếu đưa bài thơ thẩn do tôi mần để bài thơ tuyệt kỹ của ngôn ngữ Việt đó không còn hiện diện ở đầu trang trên diễn đàn. Bởi vậy, tôi chỉ đưa vào blog của tôi để chia sẻ với ai vãng lai qua đây niềm tâm sự của mình.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.