THU SAY

KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC

Rưng rưng ngấn lệ dâng sầu.

Mờ mờ nhân ảnh, phai mầu nước mây.

Một trời sầu thảm ngất ngây.

Giọt sương mai chất ngất đầy yêu thương.

Buông cay đắng xuống vô thường.

Một sông trôi giữa đoạn trường Thiên Thai.

Mi sầu ngây ngất hồn ai.

Gửi buồn thăm thẳm chiều dài thiên thu.

Mắt môi xưa, ngậm lời ru

Người đi …đi mãi….mịt mù gió sương.

*

Người về lạc cõi yêu thương.

Bơ vơ giọt nắng buồn vương mi sầu.
HÀ NỘI MỘT MÙA THU LẠI VỀ.

Gió mơn man 
trên lá rơi 
ru buồn phố vắng.
Phủ u hoài 
trong sương khói mùa thu.
Bên đìu hiu
bóng tháp xưa 
vẫn dập dìu nước biếc.
Dưới mây trời
Trấn Ba Đình 
còn tiếc khói hương bay.
Tơ liễu buông trùng
Hờ hững với heo may.
như lưu luyến 
những tháng ngày 
ru mãi 
ánh trăng say.

Ngày buồn qua đi
trong chiều buông 
mê si
Lặng lẽ 
tiếng chuông thu không chùa Trấn Quốc.
Ngâm ngợi huyền vi.
Khói hương xưa đền Quan Thánh
quyện sương bay theo cánh gió đìu hiu.

Bên Hồ Tây.
Sương khói 
mơ màng chưa tan.
Tìm đâu mùi hoa sữa
từng chiều rơi 
miên man?
Dâng cô liêu 
theo bước chân ngày cũ.
Bên bờ hồ vắng 
còn đâu 
dáng người bên tôi.
Bóng chim xa xôi.
Sóng nước chơi vơi
Tôi về thu cũ tìm người ngày xưa….

MÀU HOA TÍM VỠ
Cảm tác: Hai sắc hoa Ti gôn.

Nhớ mùa thu trước, buổi hoàng hôn.
Trong thoáng mê say đượm vẻ buồn.
Màu tím hoa tim vương ánh mắt.
Ngập ngừng tôi đợi những yêu thương.

Em vẫn vô tư đến lạnh lùng.
Nét cười môi tím nhạt thu phong.
Mắt trong mải ngắm mây xa thẳm.
Có biết bên em kẻ chạnh lòng.

Người nỡ vô tình đến thế thôi.
Hồn nhiên khoe sắc thắm trên môi.
Biết đâu một trái tim đang vỡ.
Như ánh trăng tàn, sóng nước trôi.

Ngày đó sao em chẳng nói gì?
Để màu hoa tím khóc chia ly.
Hải hồ sương gió pha cay đắng.
Chạnh nhớ một thời nhắc thịnh suy.

Tưởng phút ly quê mấy dặm đường.
Ai ngờ biền biệt giết yêu thương.
Đầu xanh phủ bạc về nơi cũ.
Đâu cánh hoa còn tím vấn vương?

Lệ đá ai từng nhỏ mấy thu?
Mà hoa tim vỡ tận bây giờ.
Còn đây cảnh cũ tràn nhung nhớ.
Nhắc một mầu môi mải hững hờ.

Cát bụi phong sương phủ cuộc đời.
Mầu hoa tim vỡ vẫn trong tôi.
Tôi ôm màu tím qua thu chết.
Để nhắc trong tôi một bóng người.

Một thuở thi nhân yêu sắc tím.
Nắng chiều vương nhạt mấy đồi sim.
Thế rồi ai nhắc hoa tim vỡ.
Cho chạnh lòng người lặng tiếng im….

Hình như người ấy cũng yêu tôi.
Một lần em nói rất xa xôi…
Nhưng tôi ngơ ngác bên hoa tím.
Một phút ngàn thu lạnh mất rồi!

Cảnh cũ đường xưa nắng phớt mờ.
Tôi tìm hoa tím nhạt trong mơ.
Đâu mầu môi tím cười trong nắng?
Chỉ thấy bên hồ sóng ngẩn ngơ.

Cũng biết rằng ai đã có chồng.
Tôi ôm màu tím với hư không.
Trong tôi vẫn có hoa tim vỡ.
Để mãi cô liêu với má hồng.
*
Tôi đi.
Đi giữa mênh mông.
Trong chiều dâng tím sắc hồng hoa xưa

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.