Tặng ánh trăng mơ

Mơ xưa khuất cuối nẻo trời.
Bao giờ bán được cho người tìm mơ.
Có ai xuôi ngược bến bờ.
Còn nghe đâu đó tiếng thơ u sầu.
Trăng ngà buông bến giang đầu
Thấu chăng muôn nỗi thảm sầu thế gian.
Bên trời mây gió thở than
Nỗi buồn nhân thế, gian nan kiếp người.
*
Trăng mơ trong cõi chơi vơi.
Tôi mua trăng, tặng cho người mộng mơ

Thiên Sứ 
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.