RU MỘNG

Thu về đâu biết ru ai.
Bâng khuâng lá rụng dấu hài rêu phong.
Ngập ngừng ru chút nhớ mong.
Ru người trong mộng mà không hẹn thề.
Ru trong lãng đãng cơn mê.
Não nùng nhân ảnh người về mộng say.
Mong manh như khói hương bay
Rã rời ru mãicho đầy sầu miên.

Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.