PHÚT SUY TƯ

Nhà thơ Xuân Diệu viết:
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn, không hiểu vì sao tôi buồn.

Tôi cứ tưởng rằng, những tâm sự buồn mênh mông vô cớ này của tôi đã thuộc về dĩ vãng từ lâu. Nhưng nó chợt đến trong tôi. Chẳng biết làm gì cho đỡ buồn. Tôi đưa lên đây hai bài thơ mà tôi tâm đắc với chinh tôi. Để tôi ngâm ngợi cho đỡ buồn.

Tương tiến tửu
Thiên Sứ
Cảm tác thơ Lý Bạch

Người có nghe:
Hoàng Hà cuộn sóng ầm ầm chảy xuôi.
Mông mênh tiếc nuối
Sông nước ngậm ngùi.
Trong đời ai tắm hai lần một sông?
Thời gian trôi,

cũng về không….
Hồng trần

sắc sắc

không không mit mù…
Thời xuân sắc

má hồng môi thắm.
Thấm thoắt thoi đưa,

mây bạc phủ mái đầu….
Thôi buồn chi,

bãi bể hóa nương dâu.
Ngất ngưởng men say,

hưởng mầu cực lạc.
Mang mang hồn phách
Bàng bạc trăng mờ.
Cái lợi danh đã chẳng phải ước mơ.
Quăng túi thơ, say ôm bầu nghiêng ngả.
Trong lâng lâng…
Thánh hiền xưa đi đâu mất cả.
Chỉ còn ta nâng chén trả nợ trần.
Trời sinh ta giữa thế nhân.
Hẳn cũng có nghĩa gì chăng chớ?
Nếu không say chắc chẳng còn chi nữa.
Này bác Đan Khâu.
Kìa người Sâm tử.
Uống đi chứ cho quên sầu lữ thứ.
Chúa vua xưa đâu lạc thú hơn ta.
Nơi Bình Lạc, Trần Vương ban yến.
Ruợu ngàn vàng cũng chỉ đến ngất ngây say.
Đừng tiếc làm chi của cải thế gian này.
Hãy đổi hết, lấy cơn say, trong đường trần mê loạn.
Cho quên đi
Man mác vạn cổ sầu.

*

Thiên thu vẳng tiếng tiêu sầu.
Ai ôm bóng nguyệt giang đầu vấn vương….

Cảm tác: Hai sắc hoa Ti gôn.
MÀU HOA TÍM VỠ
Thiên Sứ

Nhớ mùa thu trước, buổi hoàng hôn.
Trong thoáng mê say đượm vẻ buồn.
Màu tím hoa tim vương ánh mắt.
Ngập ngừng tôi đợi những yêu thương.

Em vẫn vô tư đến lạnh lùng.
Nét cười môi tím nhạt thu phong.
Mắt trong mải ngắm mây xa thẳm.
Có biết bên em kẻ chạnh lòng.

Người nỡ vô tình đến thế thôi.
Hồn nhiên khoe sắc thắm trên môi.
Biết đâu một trái tim đang vỡ.
Như ánh trăng tàn, sóng nước trôi.

Ngày đó sao em chẳng nói gì?
Để màu hoa tím khóc chia ly.
Hải hồ sương gió pha cay đắng.
Chạnh nhớ một thời nhắc thịnh suy.

Tưởng phút ly quê mấy dặm đường.
Ai ngờ biền biệt giết yêu thương.
Đầu xanh phủ bạc về nơi cũ.
Đâu cánh hoa còn tím vấn vương?

Lệ đá ai từng nhỏ mấy thu?
Mà hoa tim vỡ tận bây giờ.
Cảnh cũ còn đây đầy thương nhớ.
Nhắc một mầu môi mải hững hờ.

Cát bụi phong sương phủ cuộc đời.
Mầu hoa tim vỡ vẫn trong tôi.
Tôi ôm màu tím qua thu chết.
Để nhắc trong tôi một bóng người.

Một thuở thi nhân yêu sắc tím.
Nắng chiều vương nhạt mấy đồi sim.
Thế rồi ai nhắc hoa tim vỡ.
Cho chạnh lòng người lặng tiếng im….

Hình như người ấy cũng yêu tôi.
Một lần em nói rất xa xôi…
Nhưng tôi ngơ ngác bên hoa tím.
Một phút ngàn thu lạnh mất rồi!

Cảnh cũ đường xưa nắng phớt mờ.
Tôi tìm hoa tím nhạt trong mơ.
Đâu mầu môi tím cười trong nắng?
Chỉ thấy bên hồ sóng ngẩn ngơ.

Cũng biết rằng ai đã có chồng.
Tôi ôm màu tím với hư không.
Trong tôi vẫn có hoa tim vỡ.
Để mãi cô liêu với má hồng.

*
Tôi đi.
Đi giữa mênh mông.
Trong chiều dâng tím sắc hồng hoa xưa

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.