NHỚ NGƯỜI XƯA

Cảm tác TA VỚI MÌNH của thi sĩ Bích Hoàng
…………………………………..Thiên Sứ
Kỷ niệm xưa khuất bóng hình.
Một trời ngơ ngác duyên tình xa nhau
Gửi người đi tứ thơ đầu.
Chất sầu man mác về đâu cuối trời.
Thôi đành duyên lỡ một đời
Người xưa đi để một thời nhớ thương.
Hương xưa nhạt gió muôn phương.
Chốn xưa lạnh giữa vô thường mang mang.
Đò rời bến cũ sang ngang.
Sóng buồn xô ánh trăng vàng mong manh.
Tơ vương dứt đoạn sao đành.
Buồn riêng dâng ngập trời xanh nhớ đầy.
Bốn mùa lạnh gió heo may
Bốn mùa đông biết đâu ngày tươi xuân (*)

Còn đâu nữa phút ái ân
Sầu đong mây trắng tần ngần cao xanh
Lơ thơ tơ liễu buông mành
Chim kêu khắc khoải trên cành xót xa.
Bâng khuâng gió lạc hồn hoa.
Miền xa cát bỏng lệ nhòa hương trinh.
Sầu dâng bóng nguyệt lung linh.
Ngàn thu một tiếng ru tình xót xa.

* Chú thích: Thơ Bích Hoàng 

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.