Từ một bài thơ của Laviedt về một người nhạc công đi chơi đàn dao trên đường phố để kiếm sống dưới trời mưa. Tôi rất xúc cảm với những người sống lang thang. Có lẽ chính vì một cuộc đời lang thang đầy sương gió của tôi, khiến cho tôi đồng cảm với họ. Rất tiếc! Khi tôi cảm tác với bài thơ của Laviedt xong thì mới nghe câu chuyện một đời nghệ sĩ buồn này. Bởi vậy, có lẽ ý thơ sẽ không đạt. Nên tôi ghi lại những dòng này dể chia sẻ một sự đồng cảm với con người tài hoa bạc phận mà tôi chưa quen biết.
Mưa rơi mưa rơi
Đêm lạnh chơi vơi
Ánh đèn nhạt nhòa
Hiu hắt đơn côi
Tủi hờn tận một kiếp người
Tiếng tơ giằng xé một trời thương đau
Xanh xao ánh mắt
Buốt lạnh ngón tay
Đỉnh cao danh vọng ai hay
Càn khôn một cõi tình say thấm buồn.
Cảm tác
NGƯỜI NHẠC SĨ TRONG ĐÊM MƯA.
Đàn ai lả lơi
Ngả nghiêng chơi vơi
Mang mang sóng nhạc
Chen tiếng sầu rơi
Ru êm tình đời…..
Dập dờn sóng nhạc bên trời
Chia sầu nhân thế cho người nhớ nhau.
Tình dâng ánh mắt.
Buồn xuống bàn tay
Lâng lâng hồn vượt trời mây
Mưa rơi trong tiếng đàn ngây ngất buồn.

Users Today : 4
Users Yesterday : 51
Users Last 7 days : 223
Users Last 30 days : 808
Views Today : 4
Views Yesterday : 51
Views Last 7 days : 256
Views Last 30 days : 1018
Views This Month : 256
Views This Year : 1057
Total views : 20782
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.48