Soi gương chợt thấy mình già
Ngỡ ngàng tự hỏi rằng ta hay mình?
Ta sao thay dáng đổi hình
Mình sao ngắm chẳng giống mình ngày xưa
Cay xè mắt đội cơn mưa
Bao nhiêu bão tố ngập bờ thương đau!
Dầu cho muôn trước ngàn sau
Vân vương một giấc mộng đầu khó quên!
Không gian buốt lạnh cung thiềm
Thời gian rũ sạch nỗi niềm nhớ thương
Còn đây một chút đời thường
Con chim cợt bướm bên tường liếu lo
Còn trăng, còn bạn, còn thơ
Ta còn mãi một giấc mơ đầu đời.
Cảm tác
NGỠ NGÀNG
![]() |
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già?
Ngàn thu lá rụng trong ta vẫn tình.
Vấn vương chi bóng với hình.
Mơ hồn Hồ Điệp thấy mình ngày xưa…
Trời buồn lúc gió lúc mưa.
Thiên thu sóng biển vỗ bờ nương dâu.
Ngàn năm trước với ngàn sau
Nỗi niềm nhân thế vẫn sầu miên miên..
Mơ lời thơ gửi cung Thiềm…
Rũ duyên trần thế buông niềm nhớ thương.
Nào ngờ duyên nợ vấn vương.
Hoa đào năm cũ bên tường mộng mơ.
Thôi đành trả nốt duyên thơ.
Cõi Bống Lai cũ ai chờ đợi ai
Thiên Sứ


Users Today : 49
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 273
Users Last 30 days : 810
Views Today : 49
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 307
Views Last 30 days : 1020
Views This Month : 250
Views This Year : 1051
Total views : 20776
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.48