Hà Nội về một mùa thu.

Gió mơn man
trên lá rơi
ru buồn phố vắng.
Phủ u hoài
trong sương khói mùa thu.
Bên đìu hiu
bóng tháp xưa
vẫn dập dìu
nước biếc.
Dưới mây trời
Trấn Ba Đình
còn tiếc khói hương bay.
Tơ liễu
buông trùng
Hờ hững với heo may.
như lưu luyến
những tháng ngày
ru mãi
ánh trăng say.

Ngày buồn qua đi
trong chiều buông
mê si
Lặng lẽ
tiếng chuông thu không chùa Trấn Quốc.
Ngâm ngợi huyền vi.
Khói hương xưa đền Quan Thánh
quyện sương bay theo cánh gió đìu hiu.

Bên Hồ Tây.
Sương khói
mơ màng chưa tan.
Tìm đâu mùi hoa sữa
từng chiều rơi
miên man?
Dâng cô liêu
theo bước chân ngày cũ.
Bên bờ hồ vắng
còn đâu
dáng người bên tôi.
Bóng chim xa xôi.
Sóng nước chơi vơi
Tôi về thu cũ tìm người ngày xưa….

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.