Giữa trời thu vắng

Người đi cho nhạt hương thu.
Mang mang sương khói, mây mù mịt bay.

Nghiêng nghiêng cánh gió thu say.
Giữa trời thu vắng, nhớ đầy lệ tuôn.
Ngẩn ngơ giữa lối thu buồn.
Bên trời thu cũ lá buông mơ màng.
Ngàn thu chất nhớ mênh mang.
Bóng ai hiện giữa thu vàng chơi vơi.
Sương thu bay ..nhạt bóng người.
Bâng khuâng thu cũ nét cười mê say.
Trời thu lá rụng hương bay.
Lâng lâng một cõi thu say bên người.
Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.