ĐÀNH THÔI

Bích Hoàng

 

Có phải vì nhau mà cạn chén
Cho lòng tơi tả giữa cơn say?

Giá như rót đuợc tràn ly ruợu

Hẳn buớc du hồ bớt vị cay?

Ván cờ thử sức chơi dang dở

Hay đã quên rồi chuyện trả vay?

Biết ai, ai biết ai tri kỷ?

Duyên nợ đành thôi lỡ kiếp này!

Hoạ

ĐÀNH THÔI

Hãy dốc phù vân nâng cạn chén

Nghiêng đời dâu bề uống cho say.

Hải hồ sương gió tràn ly rượu.

Nuốt hết cho vơi vị đắng cay.

Cuộc cờ đâu thể buông dang dở.

Non nước không bàn chuyện trả vay.

Bên mình chiếc bóng thành tri kỷ.

Duyên nợ đành thôi một kiếp này.

Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.