DỪNG CÕI U LINH

Bài thơ này được viết ngày 22 tháng Ba 2008 để tưởng niệm anh Trần Quang Vũ – nhà khoa học lớn có tấm lòng tha thiết với nền văn hiến Việt, người đã chia sẻ với tôi những tri kiến của một thời huyền vĩ thuộc về dân tộc Việt.
Hôm nay, nhân kỷ niệm 100 ngày mất của anh, Thiên Sứ tôi ngậm ngùi đưa lên topic này (lyhocdongphuong.org.vn/diendan) để tưởng niệm anh.

TỪ BIỆT PHÙ DU TRỞ VỀ NGUỒN CỘI
22 tháng Ba 2008 

Hạt bụi nào
Hóa kiếp thân anh?
Để hôm nay
Anh lại thành cát bụi.
Một kiếp nhân sinh cặm cụi bên đời.
Đâu màng mộng lớn trong trời hư vô.
Ngàn năm dâu bể thờ ơ.
Ru buồn hạt bụi bên bờ sông xưa.
Người về từ cõi thu xưa.
Người đi lại gió thu đưa tiễn người.
*
Thu buồn hoa cũng chẳng cười.
Trăng thiên thu chết bên trời cô liêu.

Dừng cõi u linh
15 tháng 6 2008

Thiên đường nào.
đang hóa thân anh?
Hay chốn trần gian.
Anh vào miền cát bụi?
Bờ biển nào
In dấu chân chim?
Hay còn đây
Im lìm thập giá!
Tháng ngày qua.
Anh về đâu
Cho trần gian
Chất lạnh đầy băng giá!

*
Thôi.
Còn đâu!
Chập chờn
hồn vọng quê xa.
Lệ tha hương nhỏ
nhạt nhòa nhân gian.
Trời Âu buông lạnh
hồn ly tan.
Như lệ sầu
ai khóc
ráng chiều mây đan.
Trời buông gió

trong góc hồn người.
Thôi mãi xa
Cánh chim buồn rã rời.

……………………Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.