ĐỂ TÔI YÊN

Kiếp sau đâu?
Kiếp sau đâu?
Ngập đầy cõi nhớ,
sầu đau một mình.
Trăng thề xưa,
vẫn nguyên trinh.
Gió ơi!
Ngừng tiếng ru tình ngày xưa.
Để tôi yên với đong đưa.
Để tôi yên với cơn mưa ngập lòng.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.