Chiều buông nhớ

hiều về chầm chậm trong tôi.
Ráng vàng buông nhớ cuối trời xa xôi.
Người ơi! Còn nhớ tới tôi.
Nơi vương vấn ấy còn lời yêu thương.
Núi rừng còn dậy muôn hương?
Măng tươi, rượu ngọt đã nhưòng cho ai…

Thiên Sứ

 

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.