Cảm tác RU TA NGẬM NGÙI

Nôn nao lòng phút thơ ngây
Giọt sầu day dứt trời mây thấm buồn
Bóng chiều nhuốm vết thê lương
Cô đơn buốt lạnh bốn phương đất trời
Tiếng tơ réo rắt chơi vơi
Ru ai luống những ngậm ngùi ru ta

Laviedt
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.