Cảm tác Hoàng Hạc Lâu

Ráng chiều ôm cánh hạc bay.
Nước trời thu cũng như say một màu.
Người xưa cưỡi hạc đi đâu?
Ngàn thu Hoàng Hạc mái lầu bơ vơ..
Lưng trời mây trắng hững hờ… 
Xanh xanh cỏ Vũ ngát bờ sông xưa
Hàn Dương – cây, sóng đong đưa 
Như rung cánh nắng, say sưa hồn người…

*
Bâng khuâng về giữa mây trời.
Hắt hiu chiều tím, buồn đời tha hương.
Về đây, sông nước vấn vương.
Mang mang sương khói, đoạn trường ngẩn ngơ…
Tài hoa buông một cánh thơ….
Ngàn thu Hoàng Hạc mây ngơ ngẩn buồn.
Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.