Bóng thời gian

Thời gian cứ thế lạnh lùng trôi
Đời trải buồn vui khóc lại cười
Danh lợi, tình duyên cơn mộng thoảng
Lả lơi,chuốc chén với nhau chơi…

Laviedt


BÓNG THỜI GIAN
Mang mang chiều tím vướng mây trôi.
Ngả bóng xuân xưa chẳng nét cười.
Cháo chín nồi kê, cơn mộng thoảng.
Vấn vương trần thế rủ nhau chơi.

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.