Bốn mùa thay lá

Rồi hè cũng đi qua.
Cho phượng buồn rơi lửa.
Ve thôi kêu trước cửa.
Nhắc một thời yêu đương

*
Đâu mùa thu vấn vương
Gót hài in trên lá
Nghe mùa đông băng giá.
Khô lạnh tình xanh xao.
*
Rồi mùa xuân lại tới.
Mưa bụi ướt mi dài
Thuyền trôi không bến đợi
Cho bốn mùa chơi vơi.
*
Người đi khuất nẻo xa vời.
Ngàn thu không hẹn, mây trời bâng khuâng.

Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.