Số là vào cái “thời xa vắng”, có một nghề rất lạ. Đó là các quí bà , quí cô cắp giỏ đệm đứng ở đầu chợ. Cứ có ai đi ngang qua mà mặt mày lơ láo là có ngay một câu hỏi rất chi là thương mến: “Có gì bán không anh ơi?”.
Có một lần Thiên Sứ tui đạp cái xe cà tàng đi làm thì bị sì lốp. Đang tiu nghỉu dắt xe qua góc chợ thì các quí bà , quí cô chạy tới hỏi câu quen thuộc “Có gì bán không anh ơi”. Bực mình vì trời nắng chang chang, xe lại hỏng, Thiên Sứ tôi gắt: “Chỉ có cái thân tôi bán, các bà có mua không?”.Nói xong đắt xe đi. Tưởng là yên. Không ngờ có một bà sồn sốn kéo xe lại: “Này, dừng lại nói nghe coi “. Thiên Sứ quay người lại. Bà ta lạnh lùng nhìn từ đầu xuống chân Thiên Sứ tôi, ra điều xem xét giá trị và lắc lắc cái xe đạp: “Cả người lẫn xe bao nhiêu đấy?”
“Tôi không bán xe. Bán tôi thôi!”. “Bao nhiêu? Nói nghe được giá thì mua?”. “Hai triệu!” (Lương tháng Thiên Sứ tôi lúc ấy thuộc thứ xịn có 90.000 VND).Bà ta cuời phá lên :”Ối giời ơi! Bà con ra mà xem , thằng cha thế này mà đòi nói thách những hai triệu kìa!. Thôi thì chị trả mở hàng cho em lấy may nha – Năm chục, có bán thì ở đây chị tìm mối bán lại kiếm chút cháo. Còn chê rẻ thì đi đi ông nội “.
Thiên Sứ

Users Today : 33
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 257
Users Last 30 days : 794
Views Today : 33
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 291
Views Last 30 days : 1004
Views This Month : 234
Views This Year : 1035
Total views : 20760
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217