Chuyên mục lưu trữ: Thơ Thiên Sứ

RU MỘNG

Thu về đâu biết ru ai. Bâng khuâng lá rụng dấu hài rêu phong. Ngập ngừng ru chút nhớ mong. Ru người trong mộng mà không hẹn thề. Ru trong lãng đãng cơn mê. Não nùng nhân ảnh người về … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

THU CA

Mùa thu qua chẳng lá vàng. Gió mùa thu vẫn lang thang cõi đời. Mưa thu băng lạnh bên trời Hương thu sao chẳng ru người thiên thu.  Cõi huyền không chất hoang vu. Quắt quay kỷ niệm trong thu … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

GỌI TÊN NGUỒN CỘI

Nâng niu ru khúc nhạc sầu. Trăng xưa lạc xuống giang đầu vỡ tan. Mộng xưa phai giữa thu tàn. Tiếng xưa chìm chốn hồng hoang một chiều. Bụi hồng trần, gió phiêu diêu. Khói sương nguồn cội tiêu điều … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

DÂNG BUỒN

Người ơi! Buông bắt dâng buồn. Bơ vơ cõi mộng cội nguồn đơn côi. Người ơi! Cánh hạc xa xôi. Nhạc chiều đan phím tơ đời. Thiên thu chợt khóc bờ môi héo sầu. Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

CÁNH HẠC VUÔNG

Có nghe trăng chết trong đêm? Có nghe vọng lại giữa miền hư không? Tìm trong thu chết mênh mông? Còn không cánh hạc hình vuông xanh mờ? Thiên Sứ

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi