NỬA MẢNH TRĂNG RƠI

Cảm tác thơ Bich Hoàng

Thấm thoắt thu rơi mấy độ rồi?
Người đi… đi mãi ..Hỡi người ơi!
Trăng xưa đã vỡ màu hoang dại.
Một nửa bên trời, nửa rong chơi.
Tám nẻo thu xưa buồn khắc khoải.
Một trời buông nhớ mãi không thôi.
Người đi ôm cả mủa thu cũ.
Để nửa trăng buồn khóc tả tơi….
*
Mênh mông trăng nước chơi vơi.
Tình xưa khuất nẻo mây trời cô liêu
Thiên Sứ

NỬA MẢNH TRĂNG RƠI

Người đến, trăng rơi nửa mảnh rồi!
Ái ân say ngủ, bạn thơ ơi!
Còn nguyên nửa mảnh trao lơ lửng
Dõi nhịp thuyền trôi khuấy nước chơi.
Chỉ có mình ta trong vũ trụ
Mình ta người hỡi! Mình ta thôi!
Tận cùng cô đơn, cô đơn nhỉ?
Khi cánh hoa hồng đã tả tơi!
*
Nửa mảnh tình xưa vùi khép lại
Lênh đênh trôi giạt mãi phương trời!
Bích Hoàng

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.