Đọc bài “Uống rượu cùng trăng” của Lý Bạch, tôi tìm thấy trong ông một nỗi cô đơn tận cùng giữa thế nhân. Một mình ông trong trống vắng chỉ còn có trăng để ông chia sẻ. Khi trăng đến thì ông chợt nhận ra chiếc bóng của mình.
Trên đời nào biết ai tri kỷ.
Chung thủy bên mình chiếc bóng theo.
Tả đến như thế thì cô đơn cũng đã tận cùng. Nhưng với Lý Bạch thì đến cái bóng cũng không còn khi ông say. Mấy ai đã hiểu duợc cái say của ông, khi mà đến cái bóng là bạn tri kỷ duy nhất cũng không thể chia sẻ được cái say của ông?
Hình như tuyệt kỹ của thi ca là cô lập được trạng thái nội tâm của con người – và ở đấy chỉ thấy một tâm trạng cô đơn tận cùng và khao khát yêu đương, khao khát chia sẻ trong mỗi con người.
Trên đời nào biết ai tri kỷ?
Chung thủy bên mình chiếc bóng theo.
Hay:
Chàng ơi! Điện ngọc bơ vơ quá!
Trăng chếch, ngôi trời bóng lẻ soi.
Đều là nhưng tuyệt kỹ thi ca, cô lập được trạng thái nội tâm của con người chỉ ra được bản chất cô đơn với nỗi niềm khao khát tình yêu con người rất nhân bản.
Bởi vì bên trong nỗi cô đơn ấy, chính là tình yêu con người. Đâu phải ngẫu nhiên mà chữ Nhân đứng đầu trong Ngũ Đức của mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội Đông phương cổ. Đấy chính là giá trị minh triết từ một tri thức rất sâu sắc cho sự hiểu biết về cuộc sống, con người và vũ trụ.
Thiên Sứ

Tìm trăng,
Uống rượu, khách trăng ơi!….
Lãng đãng bên trăng ..hình bóng cũ..
Cố tri muôn thưở….Bóng ta chơi…..
Nghiêng bầu rươu ta mời.
Nâng ly Bách hoa tửu..
Rượu quí nhất trần gian .
Chưa có trên Quảng Hàn.
Hương men Nguyệt lão mơ màng….
Lung linh ánh Nguyệt, ngỡ ngàng trăng say.
Còn ta với bóng ta đây.
Cùng nhau nâng chen, ngất ngây xuân tình…
Ta người như bóng với hình.
Khi say ngây ngất, còn mình ta thôi…
Ánh trăng ơi.
Bóng hình ơi.
Chúng ta hãy kết duyên đời bên nhau..
Cùng nâng chéu rượu giải sầu.
Nghêu ngao mây Hán, non Tần rong chơi….
MỜI RƯỢU
Người có nghe:
Hoàng Hà cuộn sóng ầm ầm chảy xuôi.
Mông mênh tiếc nuối
Sông nước ngậm ngùi.
Trong đời ai tắm hai lần một sông?
Thời gian trôi, cũng về không….
Hồng trần sắc sắc không không mit mù…
Thời xuân sắc má hồng môi thắm.
Thấm thoắt thoi đưa, mây bạc phủ mái đầu….
Thôi buồn chi, bãi bể hóa nương dâu.
Ngất ngưởng men say, hưởng mầu cực lạc.
Mang mang hồn phách
Bàng bạc trăng mờ.
Cái lợi danh đã chẳng phải ước mơ.
Quăng túi thơ, say ôm bầu nghiêng ngả.
Trong lâng lâng…
Thánh hiền xưa đi đâu mất cả.
Chỉ còn ta nâng chén trả nợ trần.
Trời sinh ta giữa thế nhân.
Hẳn cũng có nghĩa gì chăng chớ?.
Nếu không say chắc chẳng còn chi nữa.
Này bác Đan Khâu.
Kìa người Sâm tử.
Uống đi chứ cho quên sầu lữ thứ.
Chúa vua xưa đâu lạc thú hơn ta.
Nơi Bình Lạc, Trần Vương ban yến.
Ruợu ngàn vàng cũng chỉ đến ngất ngây say.
Đừng tiếc làm chi của cải thế gian này.
Hãy đổi hết, lấy cơn say, trong đường trần mê loạn.
Cho quên đi
Man mác vạn cổ sầu.
Thiên thu vẳng tiếng tiêu sầu.
Ai ôm bóng nguyệt giang đầu vấn vương….

Users Today : 20
Users Yesterday : 36
Users Last 7 days : 210
Users Last 30 days : 682
Views Today : 29
Views Yesterday : 37
Views Last 7 days : 228
Views Last 30 days : 874
Views This Month : 86
Views This Year : 887
Total views : 20612
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.44