Vương vấn sương thu

Thu buồn vương vấn ngọn cây.
Tình thu phai úa, nét gầy mảnh mai.

Triền sông, nghe gió thở dài 
Trời thu trong ánh mắt ai một mầu
Triền sông đấy! Bóng người đâu?
Sắt se bông cỏ dầu dầu nhớ mong.
Co chân cò ngủ trên đồng 
Buồn trong thu vắng, khói mong manh sầu…

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.