Vương Chiêu Quân (2)

Nhạn Môn quan – Nhạn Môn quan.
Thiên thu ly hận bao giờ tan?
Cánh nhạn lạc bầy nơi viễn xứ.
Mỹ nhân sầu cảm ánh trăng tàn
Gió lạnh ru hồn người lữ thứ
Chiều rơi ôm tận sầu nhân gian
Gót hài năm cũ rêu phong phủ
Vàng rơi! Vàng rơi…Thu miên man.

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.