Không đề.

Buồn từ những lúc mê say.
Sầu dâng từ lúc ngất ngây môi mềm.
Còn đâu nữa mảnh trăng êm.
Dấu xưa khô lạnh bên thềm xanh rêu.
Tài hoa chi? Cảnh trớ trêu!
Hải hồ muôn nẻo vẫn khêu nỗi buồn.
Ngàn thu mưa lệ sầu tuôn.
Nét buồn Ô Thước chia muôn nẻo đời.

Thiên Sứ.
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.