DI VẬT KHẢO CỔ

– Thưa ông Thiên Sứ , tôi là phóng viên hãng thông tấn COVICO(*). Rất hân hạnh được phỏng vấn ông.
– Lại cái gì nữa đây? Các ông muốn tài trợ quảng cáo? Xin lỗi! Tôi còn nợ bà hàng xóm khoản vay trả tiền điện tháng trước.
– Thưa ông! Không. Chúng tôi chỉ muốn ông cho biết về buổi nói chuyện về đề tài “Tìm về cội nguồn Kinh Dịch”.
– Tôi đã công bố những nét chính trong buổi nói chuyện , các ông có thể tham khảo.
– Ở đây tôi muốn đề cập đến một chi tiết…..
-…………..
– Ông đã nói động đến đời ông cố nội, khi có người đề cập đến di vật khảo cổ!
– Mắc gì tôi phải lôi ông cố nội ra? Tôi không có thời gian để nhớ mấy cái lăn tăn. Có gì ông cứ nói thẳng ra đi.
– Thưa ông! Khi có người chất vấn ông về “Có hay không di vật khảo cổ để chứng minh Kinh Dịch là của Việt Nam”. Ông đã không vui vẻ lắm và nhắc đến ông cố nội.
– Thực ra trước một câu hỏi không thể coi là thông minh thì ông phản ứng thế nào?
-…………….
– Bởi vậy, tôi phải lôi ông cố nội ra làm chứng?
– Ông cố nội ra làm chứng? Ông Thiên Sứ thật là một người rất khôi hài?
– Thì đây là câu chuyện hài mà !
– Xin ông nói rõ hơn.
– Lúc ấy, tôi định hỏi lại rằng:Nếu tôi bảo rằng ông cố nội cùng dòng tộc bẩy đời nhà anh từ hàng trăm năm trước ở truồng thì anh lấy gì chứng minh?
-……………
– Nhưng may quá! Tôi đã kịp dừng lại và nói ví dụ là:
Có người bảo rằng “Ông cố nội và dòng tộc bẩy đời nhà tôi hàng trăm năm trước không mặc quần áo”.
-…………..
– …….. “Tôi nói tôi không tin điều đó. Họ đòi tôi phải đào mà ông cố nội bảy đời nhà tôi lên để tìm di vật khảo cổ là quần áo thời đó làm bằng chứng. Nếu không có thì ông cố nội và dòng tộc bảy đời nhà tôi ở truồng”.Vậy ông có thấy vô lý không?
– Thậm vô lý ! Đúng là vô lý thật!
– Nhưng hình như họ vẫn không hiểu!
-……………?
– Bởi vì cái quan niệm di vật khảo cổ làm bằng chứng khoa học ăn sâu vào đầu họ. Nên mặc dù cũng cảm thấy vô lý, nhưng không biết diễn tả thế nào!
-…………..
– Một hiện tượng lịch sử là sự tổng hợp của nhiều mối quan hệ lịch sử liên quan. Trong đó bao gồm cả những giá trị văn hóa truyền thống, kinh tế, đời sống và các mối quan hệ xã hội khác. Trên cơ sở các mối quan hệ lịch sử đó cùng thời kỳ, người ta có thể xác minh một trạng thái sinh hoạt xã hội của một hiện tượng trong bối cảnh chung , mà không cấn phải có di vật khảo cổ. Hay nói một cách khác “Di vật khảo cổ không phải là bằng chứng duy nhất chứng minh cho lịch sử “.
– Hình như ông đã nói điều này nhiều lần?
– Đúng vậy, nhưng vì nó không được phổ biến, cho nên cứ lâu lâu lại gặp một nhà sính cổ lặp đi lập lại nhưng câu hỏi ngớ ngần đó.
– Hình như buổi nói chuyện của ông được coi là thành công và cử toạ vỗ tay nhiệt liệt.
– Ai lên nói chuyện mà chẳng được vỗ tay! Một cô ca sĩ lên sân khấu , chưa hát, cúi rạp người chào khán giả. Người ta còn vỗ tay to hơn.
– Xin cảm ơn ông!

Sư Thiến
—————–
* COVICO – tên viết tắt của “Con Vịt cồ”
Bài này đã được đăng trong Thiên Sứ cười. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.