|
Thiên Sứ tui được một thân chủ xịn , tạ lễ hai vé nghe nhạc loại VIP tại nhà hát nhớn Thành Phố.
Thiên Sứ tự hào nói với mẹ Ngỗng: – Từ ngày cả nhà ta kéo nhau lên thành phố kiếm ăn. Đây là lần đầu tiên chúng ta được vào hẳn nhà hát nhớn thành phố , nghe nhạc của nghệ sĩ thiên tài Đặng Thái Sơn. Bà xã Thiên Sứ mỉm cười mắt long lanh, ra cái điều rất tự hào. – Hẳn ghế hạng VIP nha. Bà xã Thiên Sứ tỏ vẻ e lệ, ra cái điều khiêm tốn. Vì hồi nào đến giờ chẳng hề bước vào những nơi sang trọng như vậy. – Chúng ta phải đi taxi cho xứng đáng ! – Trùi? Từ đây đến đó đi về hết 200.000 tiền taxi? – Nhưng em phải nhớ rằng: Chúng ta xem ca nhạc hạng VIP. Đã là VIP phải đi taxi chứ. – Hay thôi , mình đi bận đi thui , còn bận về đi xe ôm được không anh? – Không được! Phải đi cả hai bận. Không lẽ VIP gì mà ra khỏi cửa gọi xe ôm? Em không hiểu gì về ý nghĩa triết học cao xa cả. Mọi vật đều phải cân đối. VIP phải đi taxi. Mọi việc y như trong kinh. Không khí nhà hát hết sức trang nghiêm . Mọi người đều tỏ ra lịch sự. Họ đi thưởng thức nhạc cao cấp do một nghệ sĩ thiên tài biểu diễn. Bà Ngỗng nhà tôi ngơ ngác trước sự hoành tráng của nhà hát nhớn, hỏi chuyện nọ chuyện kia. Thiên Sứ tôi phải mấy lần nhắc nhở về phép lịch sự nơi công cộng. Nghệ sĩ Đặng Thái Sơn bắt đầu biểu diễn. Đúng là phong cách của một nghệ sĩ thiên tài. Bước ra sân khấu , ông lặng lẽ hơi cúi người chào khán giả. nét mặt hơi buồn và tỏ vẻ mệt mỏi. Mười ngón tay lướt trên phím đàn với cả thân hình của ông cũng toát lên sự tập trung cao độ… Thiên Sứ tôi gật gù theo tiếng nhạc ra vẻ hiểu biết, chân nhịp nhịp. Liếc thấy bà Ngỗng che miệng ngáp, muốn buồn ngủ. – Này em! Phải để ý ! Khi thấy người ta vỗ tay thì tức là bản nhạc hết rùi. Mình phải vỗ tay theo cho nó lịch sự em hiểu chưa? Liếc chung quanh , chẳng ai để ý đến mình. Thiên Sứ tui cũng yên tâm, nhưng cũng bực mình “Ngồi ghế VIP mà chẳng thằng nào để ý đến mình cả !”. Buổi hoà nhạc kết thúc. Hai bàn tay của nghệ sĩ Đặng Thái Sơn buông lỏng trên bàn phím , ông từ từ hơi ngửa mặt lên trời như cả hồn ông theo bản nhạc đang chơi vơi còn trong không gian…. Không gian im lặng. Mọi người chợt hiểu , bản nhạc đã kết thúc. Cử toạ vỗ tay rào rào. Thiên Sứ tôi hơi úp hai bản tay lại vỗ rất to , khi tiếng vỗ tay gần lắng xuống. Thiên Sứ tui đứng cả dậy , giơ tay quá đầu vỗ tay rào rào. Cả rạp lục tục ra về , Thiên Sứ tôi còn như tiếc rẻ vỗ tay thêm vài cái nữa. Bà Ngỗng thỏ thẻ: “Khuya rùi. Về đi anh. Họ cũng về cả rùi. Sao anh còn vỗ tay to thế?”. – Em chẳng hiểu gì cả ! Mình phải vỗ tay như thế thì mới chứng tỏ là mình biết thưởng thức âm nhạc của một thiên tài chứ em. Nó chứng tỏ một khả năng đồng cảm với thiên tài . Em hiểu chưa? Cứ đờ ra như em chúng nó bảo mình ngu thì sao?. – Vậy mấy người vỗ tay là biết thưởng thức âm nhạc hả anh? – Chắc chúng nó cũng như anh thôi em ạ. Có điều anh vỗ tay to hơn một tý.
Thiên Sứ
|
Our Visitor
0
1
3
1
5
5
Users Today : 34
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 258
Users Last 30 days : 795
Views Today : 34
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 292
Views Last 30 days : 1005
Views This Month : 235
Views This Year : 1036
Total views : 20761
Who's Online : 1
Your IP Address : 216.73.216.217
Server Time : 2026-02-06Powered By WPS Visitor Counter
