THIÊN SỨ – ANH HÙNG CỨU MỸ NHÂN.

Hồi còn trẻ, nhà bỉ phu gần bờ sông Hồng. Một hôm ra sông thơ thẩn, chợt một bóng hồng lướt đi ngoài ven sông. Dáng yêu kiều thấp thoáng bên hàng cây lúp xúp. Hình như nàng có tâm sự nên ra sông một mình. Thấy nàng ngó quanh, bỉ phu vội núp vào gốc cây tránh kinh động người đẹp. “Thật tội nghiệp nếu nàng ra đây tự tử vì tình, hay cuộc đời đã làm nàng không còn chịu đựng được nữa”. Những chuyên tình lãng mạn hiện ra trong ký ức của bỉ phu..Nàng đang gặp cơn hoan nạn..Chàng ra tay cứu giúp …”Ôi! Duyên vợ chồng và hạnh phúc bên người đẹp…”. Nàng chợt biến mất trong một lùm cây sát bờ sông…”Nàng tự tử?”…
Hồi hộp quá..Bỉ phu chỉ cần một tiếng “Ùm!” là sẵn sàng lao xuống sông vớt người đẹp…trong đầu hiện lên nhưng lời triết lý về tình yêu cuộc sống…
Sao mãi không thấy nàng động tĩnh gì??? Hay nàng đã từ từ lội xuống sống mà ta không biết? Nguy rồi! Thiên Sứ tôi lao đại vào bụi cây …
– Ối giời đất ơi! Bớ làng nước ơi! Ai cứu tôi với…Người ta đang ị…
Bỉ phu tôi lao ngay xuống sông.Lấy hết công lực bơi sang bờ bên kia…may mà không chết đuối.

Thiên Sứ

Bài này đã được đăng trong Thiên Sứ cười. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.