Chuyên mục lưu trữ: Thơ Thiên Sứ

Vô đề

Tôi về ôm lấy cô liêu Còn hơn mãi mãi trong chiều hư không.

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

Hà Nội về một mùa thu.

Gió mơn man trên lá rơi ru buồn phố vắng. Phủ u hoài trong sương khói mùa thu. Bên đìu hiu bóng tháp xưa vẫn dập dìu trên nước biếc. Dưới mây trời Trấn Ba Đình còn tiếc khói hương … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

CHIỀU TÍM TRONG TÔI

Buồn dâng trong tôi. Sầu không thành lời. Ngập ngừng cô liêu. Hoang vu một đời. Còn gì nữa đâu Rêu xưa bạc màu. Leo lét đêm thâu. Sương trắng trên đầu. Người đi người đi. Chen vai chen chân. … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

BẾN MƠ

BẾN MƠ Nguyễn Bính Bến mơ thuyền đậu, dưới thuyền mơ. Tôi đã mơ màng chuyện tóc tơ. Bỏ dở khăn thêu, nàng lẳng lặng Đến xem chàng nối mấy vần thơ. Bỗng nàng sung sướng vỗ tay reo, -Thi … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi

TIẾNG RU TRẦN THẾ

Ai ru ai xuống cõi đời? Ru đời ru mãi những lời ru say. Ru cho gió lặng giữa trời mây bay. Ru cho vợi những đắng cay. Ru quên nhân thế chất đầy sầu miên. Ru buồn bụi cát … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Thiên Sứ | Để lại phản hồi